Sunday, December 4, 2016

Bạn đọc làm báo Sự hình thành chế độ cộng hoà tại Việt Nam

Sự hình thành chế độ cộng hoà tại Việt Nam

28.10.2016

Hội nghị Genève khai mạc ngày 8/5/1954 tại Thụy Sĩ.
Cách đây 60 năm (1956-2016), chế độ cộng hoà đã được thiết lập tại Việt Nam, với bản Hiến pháp Việt Nam Cộng hoà ban hành ngày 26-10-1956 tại Miền Nam Việt Nam. Trước đó 15 năm, một chế độ cộng hòa khác đã được Hồ Chí Minh dựng lên sau cái gọi là Cách mạng Tháng 8 năm 1945 mang bảng hiệu giả mạo “Việt Nam Dân chủ Cộng hoà”.
Gọi là “giả mạo” vì chế độ đó không có thực chất cộng hòa. Trên thực tế, danh xưng “Dân chủ Cộng hòa” đó chỉ nhằm mục đích lừa bịp công luận thế giới để tìm hậu thuẫn quốc tế và lừa bịp nhân dân trong kháng chiến chống Pháp (1945-1954) và trong cái gọi là “Cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, giải phóng Miền Nam” (1954-1975), trong khi thực chất vẫn là độc tài cộng sản phản dân chủ. Vì vậy, có thể nói nền cộng hoà thực sự đã chỉ được thiết lập và thực hiện tại Việt Nam kể từ khi Hiến pháp Việt Nam Cộng hoà được ban hành ngày 26-10-1956. Nền cộng hoà ấy đã là nền tảng cho một chế độ dân chủ pháp trị, với chủ quyền thuộc về toàn dân. Tuy còn phôi thai và có nhiều khuyết điểm, song chế độ này đã phản ánh đúng ý nghĩa chân chính của từ ngữ “Cộng hòa” và đáp ứng đúng nguyện vọng của toàn dân Việt Nam.
Sau Thế chiến II, chủ nghĩa thực dân cũ đã bước vào thời kỳ cáo chung, xu thế giải thực đã buộc các đế quốc từng có nhiều thuộc địa như Pháp, Anh, Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha, Hà Lan… phải lần lược trao trả độc lập cho các nước bị trị. Điển hình là một số nước trong khu vực như Ấn Độ và Pakistan được Đế quốc Anh trao trả độc lập năm 1947; Indonesia được Hà Lan trao trả độc lập năm 1949; Triều Tiên được Nhật Bản trao trả độc lập năm 1945; Lào và Campuchia được Pháp trao trả độc lập năm 1953... Do đó, theo nhận định của nhiều học giả nghiên cứu chính trị và lịch sử, thì chẳng cần cuộc kháng chiến 9 năm do đảng Cộng sản Việt Nam (CSVN) tiến hành (1945-1954) thực dân Pháp sớm muộn cũng phải trao trả độc lập cho Việt Nam cũng như nhiều thuộc địa khác. Chẳng qua Hồ Chí Minh và đảng CSVN tiến hành các cuộc chiến tranh này, chỉ là lợi dụng lòng yêu nước của nhân dân, dùng chiêu bài độc lập dân tộc để chiếm quyền thống trị đất nước, để áp đặt chế độ độc tài đảng trị CS, theo chủ trương bành trướng lãnh thổ, nhuộm đỏ toàn cầu của cộng sản quốc tế, đứng đầu là hai tân đế quốc Đỏ Liên Xô - Trung Quốc.
Trên thực tế, trước áp lực của xu thế giải thực, thực dân Pháp đã phải lùi từng bước, trao trả độc lập từng phần cho Việt Nam, qua các Hiệp định Vịnh Hạ Long ngày 5 tháng 6 năm 1948, “đề cử” Hoàng đế Bảo Đại làm Quốc trưởng, và Pháp thừa nhận Việt Nam như là một quốc gia độc lập nằm trong Liên Hiệp Pháp. Ngày 8 tháng 3 năm 1949 Tổng thống Pháp Vincent Auriol và Quốc trưởng Bảo Đại đã ký Thỏa ước Elysée. Theo đó, Pháp hứa sẽ xây dựng cho Việt Nam một quân đội quốc gia chống cộng. Đây là khởi điểm của sự thành lập Quân đội Quốc gia Việt Nam. Một số sĩ quan thuộc lực lượng này đã nắm vận mệnh quốc gia sau khi đảo chánh lật đổ Tổng thống Diệm ngày 1-11-1963, cho đến ngày Miền Nam mất vào tay cộng sản Bắc Việt (30-4-1975).
Thế rồi, cuối cùng thực dân Pháp cũng đã phải trao trả độc lập hoàn toàn cho Việt Nam. Nhưng Việt Nam có số phận không may đã rơi vào thế gọng kìm của một chiến lược quốc tế mới, với cuộc chiến tranh ý thức hệ nên đất nước bị chia cắt theo Hiệp định Genève ngày 20-7-1954, do sự áp đặt của các cường quốc, trái với nguyện vọng của nhân dân Việt Nam.
Hệ quả là một nửa nước Miền Bắc rơi vào tay đảng CSVN, thiết lập “Nền chuyên chính vô sản”, xây dựng chế độ độc tài toàn trị. Nửa nước Miền Nam Việt Nam được trao trả cho chính quyền quốc gia Việt Nam, thiết lập nền Cộng hòa, xây dựng chế độ tự do dân chủ với sự hỗ trợ của Hoa Kỳ và các đồng minh trong Thế giới tự do trên nguyên tắc, song trên thực tế đã bị Hoa Kỳ biến thành công cụ chiến lược chống cộng của mình. Vì đảng CSVN vốn là một công cụ bành trướng của cộng sản quốc tế nên đã phát động và tiến hành cuộc chiến tranh cốt nhục tương tàn để thôn tính Miền Nam Việt Nam, nhuộm đỏ cả nước.
Chính quyền và nhân dân Miền Nam, trong thế chẳng đặng đừng đã phải làm tiền đồn chống cộng cho Hoa Kỳ và Thế giới tự do, buộc lòng phải thực hiện cuộc chiến tranh tự vệ nhằm mục tiêu tối hậu là vừa chiến đấu chống cuộc xâm lăng của CSBV, vừa nỗ lực xây dựng thành công chế độ dân chủ pháp trị tiến tới thống nhất đất nước, không phải bằng bạo lực quân sự, mà bằng sự ưu thắng của chế độ dân chủ pháp trị và nền kinh tế phát triển phồn vinh ở Miền Nam, để thay thế chế độ độc tài toàn trị CS và nền kinh tế nghèo nàn lạc hậu ở Miền Bắc.
Cuộc chiến tranh tự vệ của quân dân Miền Nam bảo vệ chế độ dân chủ pháp trị Việt Nam Cộng hòa tuy đã thất bại, song chỉ là thất bại tạm thời, có tính giai đoạn. Vì sau đó và cho đến nay, cuộc chiến đấu chống cộng sản độc tài để tái lập chế độ cộng hòa trên cả nuớc vẫn đang tiếp diễn. Đây là giai đoạn chống cộng cuối cùng vì dân chủ, cho nền cộng hòa Việt Nam của nguời Việt Nam không cộng sản trong cũng như ngoài nuớc. Thực tế đã và đang ngày một khẳng định chính nghĩa “Cộng hòa” (Chủ quyền quốc gia thuộc về toàn dân) tất thắng ngụy nghĩa “Cộng sản” (Chủ quyền quốc gia thuộc về đảng CSVN).
* Các bài viết được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ.
  • 16x9 Image

Thiện Ý

Thiện Ý nguyên luật sư tại Sài Gòn trước 1975, hiện là Chủ tịch Câu Lạc bộ Luật khoa Việt Nam ở Houston.

Nhà cầm quyền CSVN trấn áp ngư dân Hà Tĩnh đấu tranh đòi quyền sống



Nhà cầm quyền CSVN trấn áp ngư dân Hà Tĩnh đấu tranh đòi quyền sống

25.10.2016

Ngày 2 Tháng 10 năm 2016 hơn 10.000 ngư dân đã xuống đường biểu tình ôn hòa bên ngoài nhà máy thép Formosa ở Hà Tĩnh. Họ mang theo các biểu ngữ như “Đừng vì Formosa mà phản bội nhân dân”, hay “Chúng tôi cần biển, cần tôm, cần cá, không cần sắt thép”, “Formosa cút đi”… Người biểu tình đã vượt qua rào cản của cảnh sát cơ động và bộ đội để tiến vào địa điểm tập trung trước cổng nhà máy Formosa và không bị đàn áp nên không gây hậu quả đáng kể nào. Cuộc biểu tình kéo dài nhiều giờ và sau đó người biểu tình đã tự giải tán trong trật tự.
Vì sao cuộc biểu tình của hàng ngàn người đã không bị công an, bộ đội đàn áp như thường thấy trước đây? Trái lại, qua hình ảnh trên Internet người ta nhìn thấy cảnh sát và bộ đội đã tháo chạy trước làn sóng người biểu tình. Trong một bài viết được phổ biến vài ngày sau khi xảy ra cuộc biểu tình mà không bị đàn áp, chúng tôi đã nhận định đây chỉ là sự tính toán lợi hại của đảng và nhà cầm quyền CSVN, chứ chẳng tử tế gì.
1. Có thể là vì cuộc biểu tình qui mô lớn, bất ngờ, với hơn 10.000 người dân tham dự mà phần đông là các tín đồ Công giáo, đã buộc đảng và chính quyền CSVN phải thận trọng, tránh gây đổ máu và tạo ra “tình thế cách mạng chín muồi” có thể đe dọa sự sống còn của đảng và chế độ CSVN.
2. Phản ứng này cũng có thể chỉ là sự “tương kế tựu kế” của đảng CSVN để chứng tỏ với công luận trong nước và quốc tế rằng nhà cầm quyền Việt Nam tôn trọng quyền biểu tình của người dân.
3. Sau cùng, không đàn áp biểu tình có thể chỉ là chiến thuật nhất thời “lùi một bước, tiến hai bước” của đảng CSVN để thoát hiểm,chờ cho tình hình lắng dịu rồi sau đó tìm cách triệt hạ những người cầm đầu tổ chức biểu tình hay có ảnh hưởng.
Đường dẫn trực tiếp
Giờ đây, sau khi tình hình đã lắng dịu, phải chăng đảng và nhà cầm quyền CSVN đang bắt đầu thực hiện chiến thuật “Đập đầu, diệt rắn” như hai sự kiện sau đây cho thấy:
1. Nhà hoạt động dân chủ trẻ tuổi nổi tiếng là Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, tức blogger Mẹ Nấm, vừa bị bắt khẩn cấp hôm 10/10 tại nhà riêng ở Nha Trang do những hoạt động ôn hòa kêu gọi bảo vệ môi trường và xử lý minh bạch vụ Formosa gây thảm họa môi trường miền Trung. Nguyễn Ngọc Như Quỳnh bị bắt khởi tố về cái gọi là tội ‘tuyên truyền chống nhà nước’ theo điều 88 Bộ luật hình sự VN. Hành động này lập tức bị cả Hoa Kỳ, Liên hiệp châu Âu và nhiều tổ chức quốc tế theo dõi và bảo vệ nhân quyền phản đối mạnh mẽ và đòi nhà cầm quyền CSVN phải trả tự do tức khắc, vô điều kiện cho Nguyễn Ngọc Như Quỳnh.
2. Ngày 14/10 nhiều nhà hoạt động dân chủ ở Việt Nam đăng trên mạng xã hội bản sao của một công văn đề ngày 7/10 do Ủy ban Nhân dân tỉnh Nghệ An gửi đến những vị đứng đầu giáo phận Vinh. Công văn đề nghị Giám mục Nguyễn Thái Hợp, người cai quản Giáo phận Vinh, hạn chế hoạt động của Linh mục Đặng Hữu Nam, người gần đây đã dẫn đầu hàng trăm người đi nộp đơn kiện liên quan đến một thảm họa môi trường. Nhiều người cho rằng công văn của UBND tỉnh Nghệ An là một bước đi của chính quyền tỉnh nhằm “trục xuất” Linh mục Nam ra khỏi tỉnh. Nhưng Giám mục Nguyễn Thái Hợp cho biết: “Chúng tôi cũng đã suy nghĩ và cũng đã nói với Cha Nam. Cho đến hôm nay chúng tôi sẽ suy nghĩ thêm và chưa có trả lời chính thức cho họ”.
Đường dẫn trực tiếp
Trong khi đó, nhiều giáo dân đã nói rằng việc Linh mục Nam dẫn đầu các cuộc biểu tình và khiếu kiện nhà máy của Formosa là “hoàn toàn chính đáng” và họ “cần có Cha Antôn Đặng Hữu Nam”. Họ coi đề nghị nêu trong công văn của tỉnh Nghệ An là một hành động “vi phạm quyền tự do tôn giáo” và đang kêu gọi cùng nhau lên án đề nghị này, đồng thời đoàn kết để bảo vệ Linh mục Nam.
Đây là một thông điệp mạnh mẽ gửi đến đảng và nhà cầm quyền CSVN để cảnh cáo rằng họ cần giải quyết ổn thỏa những yêu cầu hợp pháp, chính đáng của ngư dân. Nếu đảng và nhà cầm quyền CSVN tiếp tục thực hiện chủ trương chính sách trấn áp quần chúng thì tức là họ muốn đẩy quần chúng đến chỗ “tức nước vỡ bờ”. Hậu quả như thế nào, thiết tưởng đảng và nhà cầm quyền CSVN phải biết rõ hơn ai hết.
* Các bài viết được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ.
  • 16x9 Image

Thiện Ý

Thiện Ý nguyên luật sư tại Sài Gòn trước 1975, hiện là Chủ tịch Câu Lạc bộ Luật khoa Việt Nam ở Houston.

TỪ CUỘC BIỂU TÌNH CỦA NGƯ DÂN NGHỆ TĨNH, NGHĨ ĐẾN SỰ KIỆN XÔ-VIẾT NGHỆ TĨNH 1930 CỦA ĐẢNG CSVN



TỪ CUỘC  BIỂU TÌNH CỦA NGƯ DÂN NGHỆ TĨNH, NGHĨ ĐẾN SỰ KIỆN XÔ-VIẾT NGHỆ TĨNH 1930 CỦA ĐẢNG CSVN

Thiện Ý.

Tin từ Việt Nam cho hay, vào Chủ nhật Mùng 2 Tháng 10 năm 2016 vừa qua ước lượng có khoảng hơn mười ngàn ngư dân Nghệ Tĩnh đã xuống đường biểu tình ôn hòa bên ngoài nhà máy thép Formosa ở Hà Tĩnh.Họ mang theo các biểu ngữ như “Đừng vì Formosa mà phản bội nhân dân”, hay “Chúng tôi cần biển, cần tôm, cần cá, không cần sắt thép”, “Formosa cút đi”… Ngư dân tham dự  biểu tình  đã vượt qua rào cản của cảnh sát cơ động và quân đội để tiến vào địa điểm tập trung trước cổng nhà máy Formosa và không bị đàn áp nên không gây hậu quả đáng kể nào. Cuộc biều tình kéo dài nhiều giờ và sau đó người biểu tình tự giải tán trong trật tự.

 Cuộc biểu tình lớn này nổ ra chỉ ít ngày sau khi hàng trăm người dân Nghệ Tĩnh đã nộp hơn kiện (26-9-2016) tại một Tòa án ở địa phương để đòi bồi thường thiệt hại do nhà máy Formosa đã xả thải độc chất gây ra cá chết hàng loạt, làm tê liệt hoạt động ngư nghiệp và du lịch của 4 tỉnh miền Trung Việt Nam mấy tháng qua vẫn chưa dứt. Mặc dù Formosa đã thừa nhận trách nhiệm và đồng ý đền bù 11.500 tỷ đồng VN, tương đương 500 triệu US đôla, nhưng các ngư dân bị thiệt hại  muốn Formosa  phải “đóng cửa vĩnh viễn”.để tránh tác hại lâu dài, bảo vệ môi trường biển trong sạch cho hàng ngàn gia đình ngư dân chuyên sống bằng nghề đánh bắt cá nói riêng, cho nhân dân Việt Nam trong vùng  và cả nước nói chung.

Cuộc biểu tình “vô tiền” (chưa hề có) nhưng chưa phải là “khoáng hậu” này (có thể còn nhiều cuộc biểu tình lớn hơn nếu…) đã khiến chúng tôi nghĩ tới sự kiện lịch sử Xô-Viết Nghệ Tĩnh năm 1930 của đảng CSVN trong hai ý nghĩa đối nghịch.

Theo lịch sử tự biên tự diễn của  đảng CSVN thì ngày 18-11-1930 nhân dân Nghệ Tĩnh, dưới sự lãnh đạo của đảng Cộng Sản Đông Dương (tức đảng CSVN sau này), đã nổi dậy cướp chính quyền và thành lập “chính quyền Xô-Viết” (kiểu Liên Xô nên biến cố được gọi là Xô-Viết Nghệ Tĩnh) ở địa phương, tồn tại ít ngày thì bị Pháp đàn áp đẫm máu. Sự kiện này xẩy ra chỉ hơn 9 tháng sau ngày thành lập đảng CSVN (3-2-1930) và coi biến cố Xô-Viết Nghệ Tĩnh là đỉnh cao của phong trào cách mạng quần chúng, có ý nghĩa như là cuộc tổng diễn tập đầu tiên phương pháp dùng bạo lực cách mạng của quần chúng nhân dân để cướp chính quyền nhằm thực hiện mục tiêu sau cùng là xây dựng chủ nghĩa xã hội dưới sự lãnh đạo của  cộng sản quốc tế Nga-Hoa.

Thế nhưng, sau 86 năm (1930-2016) kể từ lần đầu tiên dùng sức mạnh quần chúng nhân dân cướp được chính quyền ngắn ngủi ở Nghệ Tĩnh, nay đã cướp được chính quyền và độc quyền thống trị trên cả nước 41 năm qua (1975-2016) đảng và chính quyền CSVN, tự nhận là chính quyền của nhân dân (Cái gì cũng nhân dân: Quân đội nhân dân, công an nhân dân, Tòa án nhân dân, Hội đồng nhân dân,Ủy Ban Nhân Dân…) đã làm gì để giờ đây hàng ngàn nhân dân Nghệ Tĩnh đã phẫn nộ xuống đường biểu tình đòi quyền sống, quyền lao động trong môi trường đất và biển sạch, không bị ô nhiễm, ở chính  nơi mà đảng CSVN lần đầu tiên đem sinh mạng nhân dân thử nghiệm phương pháp đấu tranh giành chính quyền bằng “bạo lực cách mạng của quần chúng nhân dân” ?

Nhân dân Việt Nam quan tâm ai cũng có thể trả lời câu hỏi trên không khó khi nhìn lại quá khứ và thực tế từ khi đảng CSVN xuất hiện trên chính trường Việt Nam, nhất là sau khi giành được chính quyền nhờ sức mạnh và xương máu của nhân dân. Một khi trả lời được câu hỏi này  sẽ làm rõ ý nghĩa đối nghịch của chủ đề bài viết này.

Đối nghịch ở chỗ từ một nơi 86 năm trước là Nghệ Tĩnh, đảng CSVN đã  thử nghiệm lần đầu tiên phương pháp đấu tranh dùng “bạo lực cách mạng của quần chúng nhân dân” để cướp chính quyền, nói là để giành độc lập dân tộc, mà thực ra là giành thuộc địa kiểu mới cho quốc tế cộng sản, đứng đầu là hai tân đế quốc đỏ  Nga-Hoa.Vì sau khi thành lập ngày 3-2-1930, đảng  CSVN đã lãnh đạo nhân dân lao vào cao trào đấu tranh cách mạng trên cả nước như “cuộc bãi công của 5000 công nhân ở đồn điền Phú Riềng Nam Bộ(3-2-1930),của 4000 công nhân nhà máy sợi Nam Định ở Bắc Bộ (25-3-1930), của 400 công nhân nhà may diêm và nhà máy cưa Bến Thủy ở Trung Bộ (19-4-1930…”(1). Chính nhờ sự tuyên truyền dối trá lừa mị, đảng CSVN đã huy động được sức dân lao vào các cuộc đấu tranh này, nên khoảng hơn một năm sau, vào tháng 4-1930 “Đảng được công nhận là một chi bộ của Quốc tế cộng sản…” (2).

Thế nhưng, sau khi dùng của cải và xương máu của nhân dân giành được chính quyền rồi,”độc lập dân tộc” đã không có, mà “tự do-hạnh phúc” của nhân dân vẫn còn là ước mơ.Bởi đảng CSVN chỉ dùng chính quyền như công cụ “Chuyên chính vô sản” hay là chính quyền dộc tài của giai cấp vô sản (giả) mà thực chất cũng như thực tế chỉ là sự tiếm danh giai cấp vô sản của một tập đoàn đảng viên cộng sản tự coi mình là “Đội tiền phong của giai cấp công nhân” (hay vô sản);áp đặt chế độ độc tài đảng trị hay toàn trị trên nhân dân, bác đoạt mọi quyền tự do, dân chủ, nhân quyền; bắt mọi tầng lớp nhân dân (gọi chung là giai cấp bị trị) phải sống và làm việc phục vụ cho quyền và lợi ích trước hết và trên hết cho tập đoàn thống trị là các cán bộ, đảng viên CSVN. Bất cứ người dân thuộc giai cấp bị trị nào giám chống lại quyền lãnh đạo tối cao và tuyệt đối của đảng CSVN sẽ bị trấn áp, trừng phạt, sát hại bằng những công cụ chuyên chính vô sản như quân đội, công an, tòa án, nhà tù…

Vậy tại sao cuộc biểu tình ôn hòa nhưng đầy khí thế của hàng ngàn ngư dân Nghệ Tĩnh ngày 2-10 vừa qua, những công cụ chuyên chính là công an, quân đội ấy, lại không đàn áp như thường thấy trước đây. Trái lại, qua hình ảnh phát tán trên internet người ta nhìn thấy cảnh sát cơ động và bộ đội tháo chậy trước làn sóng người biểu tình tràn lên như thác đổ, vượt qua rào cản, tiến đến tập trung đông đảo trước cổng nhà máy Formosa.Theo suy đoán cùa chúng tôi:

1.- Có thể là vì cuộc biểu tình qui mô lớn, bất ngờ, với hơn 10 ngàn người dân tham dự mà phần đông là các tín đồ Công giáo, đã  buộc đảng và chính quyền CSVN  trung ương phải thận trọng, đã chỉ đạo đảng bộ và chính quyền địa phương tránh va chạm dẫn đến xung đột đổ máu, có thể châm ngòi nổ lan rộng các cuộc biểu tình trên cả nước, tạo ra “Tình thế cách mạng chín muồi” theo lý luận về quy luật đấu tranh giai cấp Marxist-Leninnist, dẫn đến nguy cơ sống còn cho đảng và chế độ CSVN.

2.-Sự chỉ đạo này cũng có thể xuất phát từ sự liên tưởng đến sức mạnh của quần chúng nhân dân trong cao trào cách mạng do đảng CSVN lãnh đạo, mà đỉnh cao là “Xô-Viết Nghệ Tĩnh” nổ ra ngày 18-11-1030, ở cái nơi khởi nghiệp của đảng CSVN, cũng là quê hương lãnh tụ CS Hồ Chí Minh, nên đã không cho lệnh đàn áp triệt để(như Cụ Hồ đã trực tiếp cho lệnh tàn sát tiêu diệt dã man cuộc nổi dậy của nhân dân Ba Làng, Quỳnh Lưu cũng tại Nghệ Tĩnh vào năm 1956) để tránh dẫn tới sự cáo chung sự nghiệp cách mạng của đảng CSVN, khởi đi từ cái nôi khởi nghiệp CS là Nghệ Tĩnh chăng?

3.- Sự chỉ đạo này cũng có thể chỉ là sự toan tính lợi hại của lãnh đạo đảng CSVN, khi cứ để cho  cuộc biểu tình xẩy ra như vũ bão mà không đàn áp, để có tác dụng tốt đối với công luận trong nước và quốc tế là nhà cầm quyền Việt Nam đã tôn trọng quyền biểu tình của người dân; lại có cớ tạo áp lực thương lượng đòi Formosa phải bồi thường thêm hay chấp nhận ngưng hoạt động vĩnh viễn mà không phải bồi thường, để đáp ứng được nguyện vọng chính đáng của nhân dân chăng ?

4.-Sau cùng không đàn áp biểu tình chỉ là thủ thuật “lùi một bước, tiến hai bước” của đảng CSVN hầu đối phó nhất thời để thoát hiểm, đợi tình hình lắng dịu sẽ tìm cách “Đập đầu bắt rắn”. Nghĩa là sau đó tìm cách triệt hạ những người cầm đầu tổ chức biểu tình để trấn áp cách này hay cách khác. Thí dụ như đưa ra tòa án (của đảng) xét xử theo luật pháp (của đảng) về tội sách động quần chúng nhân dân gây rối loạn trật tự an ninh công cộng, phá hoại hoạt động sản xuất,lợi dụng quyền dân chủ (đảng ban cho), âm mưu lật đổ chính quyền (của đảng CSVN) hay một tội danh nào đó mà đảng cho là thích hợp. Đồng thời, trong âm thầm,”Đảng ta” cũng có thể cùng lúc dùng băng đảng tội phạm lâu nay được công an xử dụng như những công cụ khủng bố theo kiểu xã hội đen, đối với bất cứ ai có hành động bất lợi cho đảng và chế độ, kể cả luật sư những người phụ tá công lý, bảo vệ thân chủ  từng bị những kẻ mặc thường phục hành hung, đánh đập gây thương tích trầm trọng khi thi hành nghiêp vụ, như trong các vụ nạn nhân chết người “bất đắc kỳ tử” khi đang bị công an giam giữ tại các nhà tù.

Tất cả suy đoán trên, cái nào nghiệm đúng sẽ được thực tế khẳng định trong những ngày tới. Nhân đây chỉ xin nhắc đảng CSVN về vai trò và sức mạnh của quần chúng nhân dân, nếu đã từng giúp cho đảng nắm được chính quyền, thì sức mạnh ấy cũng có thể đòi lại chính quyền về tay nhân dân.Bởi vì, hơn ai hết, đảng CSVN phải biết những quy luật về đấu tranh giai cấp Marxist-Leninnist, rằng “ở đâu có áp bức, ở đó có đấu tranh”; rằng “Cách mạnh là sự nghiệp của quần chúng”; và rằng. khi mâu thuẫn giữa giai cấp thống trị và các giai cấp bị trị không còn điều hòa được nữa sẽ trở thành mâu thuẫn đối kháng (một mất một còn), cũng là lúc “Tình thế cách mạng chín nuồi”, cuộc cách mạng của quần chúng nhân dân nổ ra nhất định thắng lợi.Hiệu quả của những quy luật này, hơn ai hết, đảng CSVN chắc hẳn có nhiều kinh nghiệm thực tiễn?

                 Thiện Ý
Houston, ngày 9 tháng 10 năm 2016

Chú thích: (1) và (2) Trích từ “40 năm hoạt động của đảng Lao Động Việt Nam (tức đảng CSVN)” Nhà xuất Bản Sự thật-Hà Nội-1975

VÌ SAO BẮC TRIỀU TIÊN VẪN TIẾP TỤC THỬ NGHIỆM HẠT NHÂN, BẤT CHẤP CÁC BIỆN PHÁP CHẾ TÀI CỦA LIÊN HIỆP QUỐC?



VÌ SAO BẮC TRIỀU TIÊN  VẪN  TIẾP TỤC THỬ NGHIỆM HẠT NHÂN, BẤT CHẤP CÁC BIỆN PHÁP CHẾ TÀI CỦA LIÊN HIỆP QUỐC?

Thiện Ý

Thứ sáu 9-9-2016, Bắc Triều Tiên đã cho thử nghiệp vũ khí hạt nhân lần thứ năm và được coi là lớn nhất kể từ cuộc thử nghiệm đầu tiên vào năm 2006. Bình Nhưỡng nói cuộc thử nghiệm lần này là một "đầu đạn hạt nhân đã được chuẩn hóa để có thể gắn trên các hỏa tiễn đạn đạo chiến lược". Cuộc thử nghiệm này diễn ra trong khi Liên Hiệp Quốc vẫn đang áp dụng các biện pháp trừng phạt đối với Bắc Triều Tiên và cấm quốc gia này thử nghiệm bất kỳ công nghệ hạt nhân hay hỏa tiễn nào.

Phản ứng quốc tế nói chung, Liên Hiệp Quốc và các cường quốc nói riệng, trước vụ thử nghiệm hạt nhân được coi là lớn nhất từ trước tới này được coi là rất quyết liệt. Cộng đồng quốc tế đang cân nhắc phản ứng và chế tài trừng phạt.Hoa Kỳ nói đang xem xét biện pháp trừng phạt riêng, ngoài những lệnh trừng phạt mà Hội đồng Bảo an Liên Hợp Quốc, Nhật Bản và Hàn Quốc áp đặt.Bình Nhưỡng đáp lại vào hôm Chủ Nhật 11-9-2016 bằng cách gọi các lời đe dọa về "lệnh trừng phạt là vô nghĩa... hết sức nực cười".

Trước thực tế  trên người ta tự hỏi, vì sao Bắc Triều Tiên vẫn tiếp tục thử nghiệp hạt nhân, với thái độ ngạo mạn đầy thách thức, dù Liên Hiệp Quốc đã  áp đặt nhiều biện pháp chế tài với mức độ và cường độ ngày một gia tăng?

Câu trả lời tổng quát theo nhận định của chúng tôi là vì các biện pháp chế tài  dù mức độ và cường độ có gia tăng, nhưng vẫn trong khuôn khổ cấm vận nhằm cắt đứt mọi nguồn cung ứng kinh tế, quân sự để chế độ Bình Nhưỡng không còn khả năng tiếp tục chương trình thử nghiệm hạt nhân và phi đạn. Thế nhưng tác dụng này đã không xẩy ra, Bình Nhưỡng vẫn ngày một hung hăng tiếp tục các cuộc thư nghiệm ngày một hiệu quả, là vì nguồn tiếp máu cho chế độ này vẫn chưa bị cắt đứt được. Vậy nguồn tiếp máu ấy từ đâu mà vẫn chưa bị cắt đứt?

Theo suy đoán của chúng tôi nguồn máu nuôi sống chế độ Bình Nhưỡng bao lâu nay, trước cũng như sau các biện pháp chế tài của Liên Hiệp Quốc chỉ có thể là Trung Quốc. Có thể là vì Bắc Kinh đã khéo che đậy khi thực hiện đối sách “Lá mặt, lá trái” nên quốc tế khó nhận ra thực chất mối quan hệ Trung- Triều trên hồ sơ hạt nhân Bắc Triều Tiên chăng?

Lá mặt là Trung Quốc  bề ngoài cố tạo ra cho chế độ Bắc Triều Tiên “bộ mặt độc lập tự chủ” và mối quan hệ Trung-Triều là quan hệ bình đẳng giữa hai quốc gia độc lập có chủ quyền. Do đó, riêng về vấn đề thử nghiệm vũ khí hạt nhân, vẫn đã, đang và sẽ có thêm nhiều mâu thuẫn giả tạo trong quan hệ giữa Bắc Kinh và Bình Nhưỡng; và để giải quyết những mâu thuẫn này trên hồ sơ hạt nhân của Bình Nhưỡng, Trung Quốc vẫn phải tỏ ra có nhiều khó khăn, cần nhiều nỗ lực thuyết phục, áp lực theo đường lối ngoại giao thông thường hay đặc biệt, chứ không thể ra lệnh, ép buộc đảng và nhà cầm quyền Bắc Triều Tiên như một công cụ. Nhưng tất cả chỉ là những động tác giả nhằm che đậy “Lá trái”.

Lá trái là thực chất mối quan hệ Trung -Triều là quan hệ bất bình đẳng và lệ thuộc toàn diện. Từ quá khứ trong chiến tranh ý thức hệ, đến hiện tại trong chiến lược toàn cầu mới, Bình Nhưỡng  chỉ có chủ quyền trên nguyên tắc,lệ thuộc toàn diện chính trị, kinh tế, quân sự quốc phòng vào chế độ Bắc Kinh trên thực tế. Chính sự lệ thuộc này  đã biến Bình Nhưỡng thành công cụ  chiến lược một thời trong vùng của Trung Quốc trong quá khứ cũng như hiện tại.
  
Hiện tại thực hiện  đối sách “Lá mặt, lá trái” trên hồ sơ hạt nhân của Bình Nhưỡng, Bắc Kinh bề ngoài bao lâu nay luôn tỏ ra không tán đồng, đôi lúc chống đối gay gắt và tham gia có mức độ, lúc mạnh, lúc yếu,các biện pháp trừng phạt của Liên Hiệp Quốc đối với các hành động thử nghiệm vũ khí hạt nhân và tên lửa đạn đạo của Bình Nhương. Thế nhưng bên trong, từ lâu dường như chính Trung Quốc đã là nước duy nhất bao che, hổ trợ hay làm thay  để Triều Tiên có được và trở thành nước có vũ khí hạt nhân với hai ý đồ:

- Một là để Bình Nhưỡng dùng vũ khí hạt nhân hù dọa theo kiểu “Chén sành đổi chén kiểu” để “tống tiền” Hoa Kỳ và các nước giầu có trong vùng  như Nhật Bản, Hàn Quốc hay quốc tế nói chung (nhận viện trợ để đổi lại việc ngưng các cuộc thử nghiệp hạt nhân…)

 - Hai là để Bắc Kinh có điều kiện và cơ hội được quốc tế phải cầu cạnh như một nước duy nhất ảnh hưởng được đối với Bình Nhưỡng, để có thế làm cao giá mặc cả thủ lợi, khi được yêu cầu đứng ra làm trung gian triệu tập các hội nghị đa phương với Bình Nhưỡng để tìm ra giải pháp. Ví dụ các hội nghị sáu bên gồm Liên Hiệp Quốc, Hoa Kỳ, Nhật Bản, Nam Hàn, Trung Quốc với Bắc Triều Tiên trong quá khứ để giải quyết vấn đề thử nghiệm hạt nhân của Bình Nhưỡng. Thế nhưng sau vài lần vẫn chưa thành. Phải chăng vì vai trò trung gian vẫn còn giá trị lợi dụng đối với Trung Quốc, hay chưa đến lúc đủ lợi cho phép công cụ của mình chấp nhận bất cứ giải pháp nào liên quan đến thử nghiệm hạt nhân của Bình Nhưỡng ?
     
Tất cả những suy luận trên đây của chúng tôi đều  dựa trên quan sát diễn biến các sự kiện thực tế: rằng một chế độ độc tài toàn trị nhỏ yếu, tự cô lập trong nhiều thập niên qua (1948-2016) với thế giới bên ngoài, kinh tế nghèo nàn và lạc hậu, đa số nhân dân sống trong cảnh lầm than, chết đói, chết lạnh thường xuyên; tương phản với đời sống sa hoa, no thừa của giai cấp thống trị thuộc đảng Lao Động Triều Tiên và những thành phần dân chúng được tuyển chọn để trang bị cho có bộ mặt cuộc sống phồn hoa để khoa trương tuyên truyền lừa bịp với thế giới bên ngoài, thì làm sao có thể tự tồn trong nhiều thập niên qua, lại có thể tự chế tạo ra được vũ khí hạt nhân, tên lửa tầm trung, tâm xa, cũng như trang bị nhiều khí tài quân sự hiên đại phô trương sức mạnh quân sự, quốc phòng của Bình Nhưỡng …nếu không có vai trò chủ yếu bao che, nuôi sống vỗ béo giai cấp thống trị, hổ trợ mọi mặt chế độ này của Trung Quốc.

Một trong những biểu hiện dễ thấy gần nhất của đối sách “Lá mặt là trái” của Trung Quốc trên hồ sơ hạt nhân là phản ứng của Trung Quốc trong hai vụ thử tên lửa đạn đạo và thử hạt nhân mới nhất của Bắc Triều Tiên mới đây . Trong vụ thử tên lửa đạn đạo ngày 24-8 , khi Thủ tướng Nhật Bản Shinzo Abe gọi cuộc thử nghiệm mới nhất này của Bắc Triều Tiên là hành động khiêu khích “không thể tha thứ” và “rõ ràng đã thách thức các nghị quyết của Hội đồng Bảo an Liên Hiệp Quốc”;  và Nam Hàn cũng như  quốc tế lên án mạnh mẽ những hành động của Bình Nhưỡng, thì Bộ trưởng Ngoại giao Vương Nghị của Bắc Kinh lại tập trung vào việc thúc đẩy hợp tác rộng hơn và có nỗ lực ngăn cản Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc khi 15 nước thành viên họp để bàn biện pháp trừng phạt mới tiếp theo các biện pháp trước đây.

Trong vụ thử hạt nhân ngày 9-9-2016 mới đây, Tổng Thư Ký Liên Hiệp Quốc Ban Ki-Moon ra một tuyên bố mạnh mẽ, “lên án” vụ thử nghiệm hạt nhân dưới lòng đất của Bắc Triều Tiên. Ông Ban nói: “Hành động không thể chấp nhận này đe dọa hòa bình và an ninh trong khu vực và là một lời nhắc nhở hùng hồn nữa về nhu cầu cấp thiết phải tăng cường quy chế cấm thử nghiệm hạt nhân toàn cầu”. Tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama cũng lên án vụ thử hạt nhân của Bắc Triều Tiên là một “mối đe dọa nghiêm trọng đối với an ninh khu vực và hòa bình, ổn định quốc tế”. Trong khi đó, Trung Quốc cũng lên tiếng phản đối chiếu lệ một cách yếu ớt,  rằng các cuộc thử nghiệm" không có lợi cho hòa bình và ổn định của bán đảo Triều Tiên". Và rằng "Trung Quốc thúc giục Bắc Triều Tiên không thực hiện thêm bất kỳ hành động nào có thể làm trầm trọng thêm căng thẳng, và quay trở lại càng sớm càng tốt với hướng đi đúng đắn về phi hạt nhân hóa". Nhưng đồng thời Bắc Kinh còn tìm cách biện hộ cho Bình Nhưỡng khi cho rằng sự leo thang các cuộc thử nghiệp tên lửa đạn đạo và hạt nhân của Bắc Triều Tiên là do việc Nam Hàn và Hoa Kỳ triển khai hệ thống tên lửa THAAD tại Hàn Quốc.

Như vậy là thế giới đã và đang cùng lúc phải đối phó với hai hiểm họa ISIS và hiểm họa hạt nhân Bắc Triều Tiên. Cả hai hiểm họa này đều có chung  bản chất khủng bố để đạt các ý đồ khác nhau. Hiểm họa khủng bố ISIS thì đã xẩy ra qua các cuộc đánh bom tự sát gây thảm sát thương vong cho nhiều người. Còn hiểm họa hạt nhân Bắc Triều Tiên đang còn là mối đe dọa cho hoà bình thế giới và an ninh khu vực. Nhưng tương lai nếu không nhăn chặn kịp thời để hiểm họa biến thành tai hoa thực sự thì hậu quả còn tàn khốc hơn nhiều.

Muốn ngăn chặn kịp thời, thiết tưởng không thể dùng biện pháp mạnh như Nam Hàn vừa đưa ra, rằng từng phần của Bình Nhưỡng "sẽ bị phá hủy hoàn toàn bởi các hỏa tiễn đạn đạo và hỏa lực với sức nổ lớn". Và rằng rằng các quận, huyện được cho là những nơi ẩn lánh của lãnh đạo chế độ Bắc Triều Tiên ở Bình Nhưỡng sẽ là mục tiêu đặc biệt trong bất kỳ cuộc tấn công nào. Vì biện pháp này vừa nguy hiểm lại không hiệu quả do Trung Quốc sẽ không đứng nhìn mà sẽ can thiệp theo kiều “Chí nguyện quân” tham dự cuộc chiến 1950-1953, hậu quả thật khó lường trong điều kiện chiến tranh mới với nhiều vũ khí hiện đại.

Hiện tại, Liên Hợp quốc vẫn đang áp dụng các lệnh trừng phạt đối với Bắc Hàn và cấm quốc gia này thử nghiệm bất kỳ công nghệ hạt nhân hay hỏa tiễn nào. Hoa Kỳ nói đang xem xét biện pháp trừng phạt riêng, ngoài những lệnh trừng phạt mà Hội đồng Bảo an Liên Hợp Quốc, Nhật Bản và Hàn Quốc áp đặt. Thế nhưng với bất cứ biện pháp nào mà chỉ nhắm vào Bắc Triều Tiên không thôi,thiết tưởng sẽ không giải quyết hay chỉ giải quyết ngọn của vấn đề. Gốc của vấn đề là cần biết Trung Quốc muốn đạt điều gì  qua đối sách “Lá mặt lá trái” trên hồ sơ hạt nhân Bắc Triều Tiên, thì mới giải quyết dứt điểm được vấn đề  hạt nhân Bắc Triều Tiên.

           Thiện Ý
Houston, ngày 12-9-2016




VÌ SAO ỨNG VIÊN TỔNG THỐNG ĐẢNG CỘNG HÒA DONAL TRUMP ĐÃ THẮNG TRONG BẦU CỬ SƠ BỘ ?



VÌ SAO ỨNG VIÊN TỔNG THỐNG ĐẢNG  CỘNG HÒA DONAL TRUMP ĐÃ THẮNG TRONG BẦU CỬ SƠ BỘ ?

Thiện Ý

Đại Hội Đảng Cộng Hòa  diễn ra tại Cleveland, Ohio từ ngày 18 đến ngày 21 tháng 7 năm 2016 vừa qua, đã đề cử  tỷ phú địa ốc  Donald  Trump là ứng viên của đảng ra tranh chức Tổng Thống Hoa Kỳ cùng với Thống đốc bang Indiana Mike Pence được Ông Trump chọn làm ứng viên Phó Tổng Thống trong liên danh.

Người ta được biết, ứng viên Donald Trump là một thương gia chưa từng đảm nhận  một chức vụ công cử hay dân cử nào, trước khi được đề cử là ứng viên chính thức của đảng ra tranh cử Tổng Thống. Trong cuộc bầu cử nội bộ đảng, thương gia Donald Trump đã lần lượt đánh bại 16 ứng viên vốn là những chính trị gia chuyên nghiệp có tiếng, từng là nghị sĩ, dân biều hay thống đốc các tiều bang.Nhiều người ngạc nhiên tự hỏi vì sao ứng viên Tổng Thống Cộng Hòa Donald Trump đã thắng 16 ứng viên trong cuộc bầu cử sơ bộ vừa qua.

Theo nhận định của chúng tôi và có lẽ cũng của nhiều người quan tâm, thương gia Donald Trump thắng được lần lượt 16 chính trị gia chuyên nghiệp là vì: Thương gia Donal Trump, ngoài tài năng thành đạt trên lãnh vực địa ốc, đã vận dụng kỹ thuật quảng cáo trên thương trường vào chính trường một cách hiệu quả.
   
 Theo đó ứng viên Donald Trump coi cử tri như khách hàng, chỉ cần đánh đúng tâm lý “chính hiếu” là những vấn đề chính trị đã và đang được cử tri quan tâm từ lâu, thôi thúc muốn được giải quyết; tương tự như “thị hiếu” của khách hàng, là những sản phẩm đang thu hút khách hàng. Các thương gia nói chung, chỉ cần quảng cáo cho hay làm sao cho có thật nhiều khách hàng tin theo và  đua nhau mua càng đông càng thu lợi nhuận nhiều; còn giá trị và phẩm chất món hàng có đúng như quảng cáo hay không hạ hồi phân giải…

Thực tế, ứng viên Donald Trump đã thành công khi nêu lên những vấn đề “bức súc” được cử tri Hoa Kỳ quan tâm từ lâu, rồi bằng cách ăn nói mạnh miệng, đưa ra cách giải quyết táo bạo mà các chính trị gia khôn ngoan bao lâu nay thường dè dặt không ai giám làm như vậy.Thế nhưng cũng phải nói cho công bằng và đầy đủ hơn,trước hết ứng viên Donald Trump dưới mắt quần chúng là một thương gia có tài, nhiều kinh nghiệm làm ăn thành đạt trên lãnh vực địa ốc, tạo được uy tín nên đã thu hút được khách hàng, đã thành công và trở nên giầu có. Từ những yếu tính này, ứng viên Donald Trump đã khôn khéo vận dụng hiệu quả kỹ thuật quảng cáo trên thương trường vào chính trường.Nghĩa là, đa số cử tri Cộng Hòa đã bầu cho ứng viên Donald Trump vì tin rằng, bằng kinh nghiệm giải quyết thành công các vấn nạn trên thương trường, ứng viên Donal Trump mới có lòng tự tin mãnh liệt như thế và chắc sẽ có cách giải quyết được các vấn nạn trên chính trường theo cách riêng, khác với các chính trị gia chuyên nghiệp bao lâu nay quan niệm và hành động dè dặt. Chính sự tự tin mãnh liệt cùng cá tính bộc trực, ứng viên Donald Trump mới giám mạnh miệng ăn nói và cung cách ứng xử đôi lức tự cao khác thường, so với các chính trị gia chuyên nghiệp.Chính sự khác biệt này ứng viên thương gia Donald Trump đã dành được sự tin tưởng qua lá phiếu tín nhiệm của đa số đại biểu cử tri Cộng Hòa trong cuộc bầu cử sơ bộ, để trong Đại Hội toàn đảng Cộng Hòa được đề cử là ứng viên chính thức của đảng ra tranh cử chức vụ Tổng Thống thứ 45 của Hoa Kỳ nhiệm kỳ 4 năm (2017-20210). Sau đây là một số căn cứ cho lập luận này.

Một là dân chúng Hoa Kỳ từ lâu rất quan tâm mong muốn chính quyền có biện pháp ngăn chặn người di dân nhập cư bất hợp pháp gia tăng trong đó phần đông là di dân Mexico và việc trục xuất những người này khỏi Hoa Kỳ. Trong khi bao lâu nay các chính quyền thuộc đảng Cộng Hòa hay Dân Chủ đều đã có những biện pháp nhưng chỉ có hiệu quả giới hạn, bị coi là không triệt để. Nay ứng viên thương gia Donal Trump đã mạnh miệng đưa ra biện pháp triệt để cụ thể là xây một bức tường ở biên giới ( kiểu “Vạn lỳ trường thành của Trung Quốc”) để ngăn chặn và sẽ không nương tay trong việc trục xuất những di dân đã nhập cư trái phép bị coi là gánh nặng xã hội, giáo dục, y tế của quốc gia… Cử tri đảng Cộng Hòa  đa số đã tin bỏ phiểu cho Donald Trump vì đã đáp ứng đúng tâm lý quần chúng về mặt cảm tính. Trong hiện tại, một cách chủ quan họ tin vào thực tâm giám nghĩ giám làm và có thể làm được của ứng viên này; còn trong tương lai, khi làm Tổng Thống, họ cũng tin Donald Trump chắc chắn sẽ làm, nếu không làm được là ngoài ý muốn của Trump; tỷ như bị Quốc Hội ngăn cản không cung cấp ngân sách, dù Tổng Thống Donald Trump lúc đó đã cố gắng hết sức, kể cả việc giám bỏ thêm tiền túi ra để xây dựng bức tường biên giới mà ông đưa ra khi tranh cử…

Thế nhưng, đối với thiểu số cử tri đảng Cộng Hòa không bầu cho Donald Trump thì cho cung cách xử sự và lời ăn tiếng nói của ứng viên này bình dân và xỗ sàng quá, không xứng hợp với vai trò và khuôn mặt của một Tổng Thống Hoa Kỳ vốn phải có dưới mắt người dân Hoa Kỳ bao lâu nay.Đồng thời, họ chủ quan cho rằng biện pháp Donald Trump đưa ra là bất khả thi,  có thể gây hậu quả tai hại nhiều mặt đối ngoại cũng như đối nội,trong đó có mặt thị trường lao động bắp thịt mà chỉ có những di dân nhập cư đa số là người Mexico mới đáp ứng được…

Hai là việc ngăn chặn các hoạt dộng khủng bố và tiêu diệt các tổ chức khủng bố quốc tế như Al Qeada, ISIS.. cũng là một vấn đề quan tâm và ước muốn hàng đầu của nhân dân Hoa Kỳ.Chính phủ Hoa Kỳ từ thời Tổng Thống Goerge W. Bush của đảng Cộng Hòa đến Tổng Thống Barack Obama của đảng Dân Chủ đều đã không ngừng gia tăng nỗ lực và thực hiện các biện pháp quyết liệt ngăn chặn các hoạt động khủng bố và tiêu diệt các tổ chức khủng bố quốc tế, vốn được coi là của các phần tử Hồi Giáo cực đoan. Thế nhưng không chính quyền hay một chính trị gia khôn ngoan nào giám công khai đồng hóa các tổ chức khủng bố với  các tín đồ Hồi Giáo để đưa ra các biện pháp có tính kỳ thị, phân biệt đối xử với các tín đồ Hồi Giáo.Nay ứng viên thương gia Donald Trump đã giám công khai đưa ra biện pháp kiểm soát gắt gao, ngăn chặn những tín đồ Hồi Giáo nhập cư Hoa Kỳ. Cử tri đảng Cộng Hòa nghe qua đa số đã bỏ phiểu cho Donald Trump vì đã đáp ứng đúng tâm lý quần chúng về mặt cảm tính từ lâu muốn ngăn chặn, tiêu diệt khủng bố bằng mọi cách và mọi giá, nên tin biện pháp của Trump sẽ có hiệu quả tích cực, bất kể thực tế vấn đề tiêu diệt khủng bố không đơn giản, không phải cách nào hay giá nào cũng có thể làm được để có hiệu quả.

Ba là chính sách đối ngoại bao lâu nay của các chính phủ Hoa Kỳ, dù do Dân Chủ hay Cộng Hòa nắm quyền đều nhất quán chủ trương chính sách đối ngoại mở rộng ra thế giới bên ngoài, vì quyền lợi quốc gia, để tạo dựng và củng cố vai trò cường quốc lãnh đạo hàng đầu thế giới.

Theo đó Hoa Kỳ đã trợ giúp các nước  có nhu cầu về an ninh quốc phòng, dân chủ hóa chế độ chính trị, bảo vệ nhân quyền, phát triển  kinh tế, văn hóa, khoa học, y tế, xã hội…Trên thực tế, để thực hiện chủ trương chính sách đối ngoại này, hàng năm Hoa Kỳ đã phải sử dụng một ngân khoản rất lớn viện trợ hoàn lại hay không hoàn lại cho các chính phủ tự làm,cho các tổ chức quốc tế có tiêu chí trên có phương tiện hoạt động. Hoa Kỳ còn trực tiếp tham gia các liên minh quân sự, thiệt lập các căn cứ quân sự tại các nước ngoài theo các hiệp ước an ninh quốc phòng song phương hay đa phương; hay tham gia hoặc hổ trợ các tổ chức phát triển kinh tế quốc tế hay khu vực…

Nay ứng viên Donald Trump đưa ra chủ trương chính sách ưu tiên cho đối nội để tập trung tài chánh lo cho quốc kế dân sinh trong nước, để các nước chủ động tự lo liệu mọi mặt với sự trợ giúp trong chừng mực nào đó hữu ích cho Hoa Kỳ. Các cử tri nghe qua thấy có lợi cho mình, cảm thấy vô lý khi  chính phủ đem tiền thuế của nhân dân đi rải khắp thế giới, đem công ăn việc làm và cả xương máu ra trợ giúp ở nước ngoài, trong khi trong nước vẫn còn nhiều người thất nghiệp, đời sống khó khăn, thiều thốn, sống vô gia cư…Thế là cử tri lập tức bỏ phiếu cho Ông Trump mà không cần biết rằng chủ trương, chính sách ngoại giao mở rộng bao lâu nay của Hoa Kỳ đã đem lại lợi ích to lớn, nhiều mặt cho quốc gia như thế nào, góp phần rất quan trọng vào sự ổn định và duy trì hòa bình thế giới ra sao, để nhân dân Hoa Kỳ có thể tự hào chính đáng là một cường quốc số 1 đóng vai trò lãnh đạo thế giới. Vả lại, việc thiết lập các căn cứ quân sự và đưa quân đội ra nước ngoài theo các hiệp ước song phương hay đa phường Hoa Kỳ luôn có sự chia xẻ kinh phí của các nước được thụ hưởng lợi ích, chứ không phải gánh chịu một mình.

Tựu chung, ứng viên Tổng Thống của đảng Cộng Hòa Donald Trump đã thắng trong cuộc bầu cử sơ bộ vừa qua là nhờ đã tạo được niềm tin và sự tín nhiệm xuất phát từ sự thành công cá nhân trên thương trường trong quá khứ, cộng với cung cách ứng xử đầy cá tính đặc thù của một người có tài năng thể hiện qua lời ăn tiếng nói đầy tự tin, bộc trực, nghĩ sao nói vậy nên được cử tri coi là một người trung thực và bình dân. Nhưng đồng thời, sự chọn lựa này của đa số cử tri Cộng Hòa cũng cho thấy một thành phần không nhỏ cử tri Hoa Kỳ nay dường như đã chán ngán cung cách vận động tranh cử  với lời ăn tiếng nói bác học,vòng vo, bóng bẩy, nước đôi của các  ứng viên chính trị gia chuyên nghiệp như bao lâu nay.
          
              Thiện Ý
Houston, ngày 24-8-2016


ỨNG VIÊN TỔNG THỐNG DONALD TRUMP VÀ SỰ LỰA CHỌN KHÓ KHĂN CỦA ĐẢNG CỘNG HÒA .



ỨNG VIÊN TỔNG THỐNG DONALD TRUMP VÀ SỰ LỰA CHỌN KHÓ KHĂN CỦA ĐẢNG CỘNG HÒA .

Thiện Ý

Với sự vận dụng kỹ thuật quảng cáo trên thị trường vào chính trường có hiệu quả, thương gia Donald Trump đã nhận được đủ số phiếu tối thiểu 1237 phiếu dại biều cử tri theo qui định của đảng Cộng Hòa trong cuộc bầu cử sơ bộ. Vì vậy, tại Đại Hội Đảng Cộng Hòa  diễn ra tại Cleveland, Ohio từ ngày 18 đến ngày 21 tháng 7 năm 2016 vừa qua, tỷ phú địa ốc  Donald  Trump  đã được đề cử là ứng viên chính thức của đảng ra tranh chức Tổng Thống thứ 45 của Hoa Kỳ, cùng với Thống đốc bang Indiana Mike Pence được Ông Trump chọn làm ứng viên Phó Tổng Thống trong liên danh.

Mặc dầu trước đó, trong nội bộ đảng Cộng Hòa phần đông các đảng viên cao cấp, có ảnh hưởng đã tỏ ra lo ngại, chống đối và tìm cách ngăn cản bước tiến của ứng viên Donal Trump, nhưng trong Đại Hội đảng Cộng Hòa vừa qua, hầu hết dường như chẳng đặng đừng đã phải công khai lên tiếng ủng hộ  để giữ sự đoàn kết nội bộ đảng, hầu đủ sức đương đầu với ứng viên Tổng Thống Dân Chủ Hillary Clinton  và Thượng nghị sĩ bang Virginia Tim Kaine ứng viên Phó Tổng Thống. Tuy nhiên, vẫn còn không ít người giữ im lặng hay lên tiếng từ chối ủng hộ, tiêu biều như Thượng nghị sĩ bang Texas Ted Cruz, ứng viên sau cùng  thứ 16 bị Donald Trump đánh bại trong cuộc bầu cử sơ bộ.

Những người tỏ ra miễn cưỡng ủng hộ ứng viên Donald Trump có lẽ đã cố  suy nghĩ rằng, việc vận dụng kỹ thuật quảng cáo thương trường vào chính trường, cùng với cung cách, lời ăn tiếng nói mạnh bạo trong cuộc tranh cử sơ bộ, chỉ là thủ thuật giai đoạn nhằm đánh bại các đối thủ trong nội bộ đảng Cộng Hòa để được để cử làm ứng viên Tổng Thống chính thức của đảng. Sau đó họ hy vọng đi vào cuộc tranh cử chính thức toàn quốc, với tác động của vai trò các cố vấn riêng, cùng với áp lực trong nội bộ đảng,Ông Donald Trump sẽ phải điều chỉnh, thay đổi chiến thuật, chiến lược tranh cử và thận trọng hơn trong cung cách và lời ăn tiếng nói khi tranh cử, sao cho xứng hợp với phẩm chất, vai trò của một Tổng Thống dưới mắt nhân dân Hoa Kỳ và mong muốn của đảng Cộng Hòa.

Thế những chẳng bao lâu sau, mới mở đầu các hoạt động tranh cử, ứng viên Domal Trump  vẫn tỏ ra tự tin quá đáng, ăn nói bộc trực, phản ứng nhanh theo cá tính nóng nẩy,bất kể hậu quả chính trị cho cá nhân và cho đảng, với cung cách và ngôn từ mang tính đả kích, xúc phạm, gây bất mãn cho nhiều người trong ngoài đảng Cộng Hòa, trong nước và quốc tế. Hệ quả điển hình mới đây là vụ đôi co lời qua tiếng lại giữa ứng viên Donald Trump với một cặp vợ chồng cử tri Hồi Giáo    luật sư và Bà Khizi Khan, có con là Đại úy quân đội Hoa Kỳ đã hy sinh trong cuộc chiến Iraq vào năm 2004.

Theo tường thuật của giới truyền thông quốc tế, Ông Khizr Khan đã đọc một bài diễn văn đầy xúc động tại Đại hội Toàn quốc Đảng Dân chủ diễn ra ở Philadelphia ngày 28/7/2016. Nội dung diễn văn đã lên án lời kêu gọi của ông Trump, đòi cấm người Hồi giáo vào nước Mỹ.Các bản tin khác nói rằng các nhân viên trong chiến dịch tranh cử của ông Trump tỏ ra bất bình về một loạt hành động vụng về và các vụ tranh cãi do ứng cử viên đại diện cho Đảng Cộng Hoà gây ra, trong đó có cuộc khẩu chiến kéo dài giữa ông Trump với ông Khizr Khan; cũng như những bình luận của ông Trump trong một cuộc phỏng vấn sau đó của tờ The Washington Post. Trong cuộc phỏng vấn này, ông Trump tuyên bố sẽ không hậu thuẫn hai nhà lập pháp hàng đầu của Đảng Cộng hoà, là Chủ tịch Quốc hội Paul Ryan của bang Wisconsin và Thượng nghị sĩ John McCain, đại diện bang Arizona, trong các cuộc vận động của các nhà lập pháp này để được tái cử. Trước đó, cả ông Ryan lẫn ông McCain đều hậu thuẫn ông Trump, nhưng nay đã công khai chỉ trích ông về những lời công kích của ông Trump đối với ông bà Khan. Sự thể này kéo theo một số đảng viên Cộng Hòa cao cấp có ảnh hưởng khác công khai lên tiếng rút lại sự hậu thuẫn, thậm chí có người nói sẽ bỏ phiếu cho ứng viên Tổng thống Dân chủ Hillary Clinton với ứng viên phó Tổng Thống Tim Kaine Thượng nghị sĩ bang Virginia, và mới đây  còn có một số đảng viên cao cấp khác yêu cầu Chủ tịch đảng Cộng Hòa rút lại sự yểm trợ vận động và tài chánh đối với ứng cử viên Donald Trump.

Ngoài cung cách và lời ăn tiếng nói bất lợi khi tranh cử của ứng viên Donald Trump, đảng Cộng Hòa còn lo ngại về năng lực của một tổng thống được thể hiện khi tranh cử cho thấy  sư yếu kém về kinh nghiệm và sự hiểu biết về các vấn đề quốc tế của ứng viên này. Chẳng hạn về đối ngoại bao lâu nay của các chính phủ Hoa Kỳ, dù do Dân Chủ hay Cộng Hòa nắm quyền đều nhất quán chủ trương chính sách đối ngoại mở rộng ra thế giới bên ngoài, vì quyền lợi quốc gia, để tạo dựng và củng cố vai trò cường quốc lãnh đạo hàng đầu thế giới.Theo đó Hoa Kỳ đã trợ giúp các nước  có nhu cầu về an ninh quốc phòng, dân chủ hóa chế độ chính trị, bảo vệ nhân quyền, phát triển  kinh tế, văn hóa, khoa học, y tế, xã hội…Trên thực tế, để thực hiện chủ trương chính sách này, hàng năm Hoa Kỳ đã phải xử dụng một ngân sách rất lớn viện trợ hoàn lại hay không hoàn lại cho các chính phủ tự làm, các tổ chức quốc tế có tiêu chí trên có phương tiện hoạt động. Hoa Kỳ còn trực tiếp tham gia các liên minh quân sự, thiệt lập các căn cứ quân sự tại các nước ngoài theo các hiệp ước an ninh quốc phòng song phương hay đa phương; hay tham gia hoặc hổ trợ các tổ chức phát triển kinh tế quốc tế hay khu vực… Nay ứng viên Donald Trump đưa ra chủ trương chính sách đối ngoại có tính cô lập, ưu tiên cho đối nội để tập trung tài chánh lo cho nhân dân và  nước Mỹ. Điển hình phát biểu về liên minh Châu Á của ông Trump Trong một cuộc phỏng vấn với báo The New York Times gây nhiều lo ngại. ông Donald Trump nói rằng sự hiện diện của quân đội Mỹ ở Hàn Quốc "không bảo đảm chúng ta sẽ có hòa bình" trên bán đảo Triều Tiên, và ông hỏi "chúng ta được lợi gì từ chuyện này?" bằng việc duy trì binh sĩ, máy bay, tàu chiến và những căn cứ ở Nhật Bản. Ai cũng biết là Mỹ có liên minh lâu đời với cả Nhật Bản và Hàn Quốc để cung cấp cho họ sự phòng vệ nếu họ bị tấn công, và một yếu tố then chốt của chính sách đối ngoại của chính quyền Obama là chiến lược "xoay trục" sang Châu Á, điều mà ông Trump dường như muốn đảo ngược, trong khi chính sách này dường như đã được đảng Cộng Hòa hậu thuẫn.
Đứng trước thực tế trên, người ta tự hỏi, liệu đảng Cộng Hòa có mất cơ hội khách quan thuận lợi để giành chiến thắng sau cùng trong ngày bầu cử Tổng Thống chính thức vào ngày mùng 8 tháng 11 sắp tới đây hay không?Cợ hội khách quan thuận lợi đó là dân chúng Hoa Kỳ thường chỉ để cho một đảng nắm quyền tối đa là 8 năm hai nhiệm kỳ, tối thiểu 4 năm một nhiệm kỳ đối với một số Tổng Thống đã phạm những sai lầm nghiêm trọng hay bị bị nhân dân coi là thiếu năng lực lãnh đạo quốc gia. Ví dụ Tổng Thống Cộng Hòa Bush Cha (George H. Bush) hay Tổng Thống Dân Chủ Jimy Carter.

Theo đó, đảng Cộng Hòa đang có cơ hội rất thuân lợi ít nhất trên 50% để đưa được một Tổng Thống Cộng Hòa vào Tòa Bạch Ốc thay thế Tổng Thống Dân Chủ Barack Obama sắp mãn nhiệm sau 8 năm vào cuối năm nay.Để không mất cơ hội thuận lợi này, dường như đảng Cộng Hòa đang trải qua một sự chọn lựa cực kỳ khó khăn:

1.- Đảng Cộng Hòa tiếp tục yểm trợ ứng viên Donald Trump nếu có được những bảo đảm khả tín về những cam kết của Ông Trump sẽ điều chính, thay đổi kịp thời theo đòi hỏi của đảng để tạo ra một nhân cách có phẩm chất xứng hợp với chức vị Tổng Thống của một cường quốc đóng vai trò lãnh đạo thế giới, dưới mắt nhân dân Hoa Kỳ và quốc tế. Tuy nhiên mới đây ứng cử viên Donal Trump đã công khai từ chối thay đổi vì “trump là Trump”, thay đổi khác đi là không trung thực, là lừa dối…

2.-Đảng Cộng Hòa  áp lực được ứng viên Donald Trump tự nguyện, tự giác, vì lợi ích của đảng, nhường cho một ứng viên sáng giá hơn đại diện cho đảng ra tranh cử Tổng Thống.Tỷ như dân biểu Cộng Hòa Paul Ryan đang là  Chủ tịch Quốc hội đương nhiệm đang được nhiều người nói đến.

3.- Đảng Cộng Hòa sẽ buông suôi để cho ứng viên Donal Trump muốn làm gì thì làm theo ý ông ta, cử tri đảng viên Cộng Hòa muốn bầu cho ai thì bầu, chấp nhận để cho ứng viên Tổng Thống  Dân Chủ Hillary Clinton vào Tòa Bạch Ốc, để  đảng Dân Chủ có cơ hội nắm quyền hành pháp thêm ít ra là một nhiệm kỳ  4 năm nữa.

Mọi sự lựa chọn vẫn đang ở phía trước, đảng Cộng Hòa sẽ có sự lựa chọn nào, chúng ta cần chờ xem.
                  
                    Thiện Ý
Houston, ngày 14 tháng 8 năm 2016

Wednesday, September 28, 2016

VÌ SAO BẮC TRIỀU TIÊN VẪN TIẾP TỤC THỬ NGHIỆM HẠT NHÂN, BẤT CHẤP CÁC BIỆN PHÁP CHẾ TÀI CỦA LIÊN HIỆP QUỐC?



VÌ SAO BẮC TRIỀU TIÊN  VẪN  TIẾP TỤC THỬ NGHIỆM HẠT NHÂN, BẤT CHẤP CÁC BIỆN PHÁP CHẾ TÀI CỦA LIÊN HIỆP QUỐC?

Thiện Ý

Thứ sáu 9-9-2016, Bắc Triều Tiên đã cho thử nghiệp vũ khí hạt nhân lần thứ năm và được coi là lớn nhất kể từ cuộc thử nghiệm đầu tiên vào năm 2006. Bình Nhưỡng nói cuộc thử nghiệm lần này là một "đầu đạn hạt nhân đã được chuẩn hóa để có thể gắn trên các hỏa tiễn đạn đạo chiến lược". Cuộc thử nghiệm này diễn ra trong khi Liên Hiệp Quốc vẫn đang áp dụng các biện pháp trừng phạt đối với Bắc Triều Tiên và cấm quốc gia này thử nghiệm bất kỳ công nghệ hạt nhân hay hỏa tiễn nào.

Phản ứng quốc tế nói chung, Liên Hiệp Quốc và các cường quốc nói riệng, trước vụ thử nghiệm hạt nhân được coi là lớn nhất từ trước tới này được coi là rất quyết liệt. Cộng đồng quốc tế đang cân nhắc phản ứng và chế tài trừng phạt.Hoa Kỳ nói đang xem xét biện pháp trừng phạt riêng, ngoài những lệnh trừng phạt mà Hội đồng Bảo an Liên Hợp Quốc, Nhật Bản và Hàn Quốc áp đặt.Bình Nhưỡng đáp lại vào hôm Chủ Nhật 11-9-2016 bằng cách gọi các lời đe dọa về "lệnh trừng phạt là vô nghĩa... hết sức nực cười".

Trước thực tế  trên người ta tự hỏi, vì sao Bắc Triều Tiên vẫn tiếp tục thử nghiệp hạt nhân, với thái độ ngạo mạn đầy thách thức, dù Liên Hiệp Quốc đã  áp đặt nhiều biện pháp chế tài với mức độ và cường độ ngày một gia tăng?

Câu trả lời tổng quát theo nhận định của chúng tôi là vì các biện pháp chế tài  dù mức độ và cường độ có gia tăng, nhưng vẫn trong khuôn khổ cấm vận nhằm cắt đứt mọi nguồn cung ứng kinh tế, quân sự để chế độ Bình Nhưỡng không còn khả năng tiếp tục chương trình thử nghiệm hạt nhân và phi đạn. Thế nhưng tác dụng này đã không xẩy ra, Bình Nhưỡng vẫn ngày một hung hăng tiếp tục các cuộc thư nghiệm ngày một hiệu quả, là vì nguồn tiếp máu cho chế độ này vẫn chưa bị cắt đứt được. Vậy nguồn tiếp máu ấy từ đâu mà vẫn chưa bị cắt đứt?

Theo suy đoán của chúng tôi nguồn máu nuôi sống chế độ Bình Nhưỡng bao lâu nay, trước cũng như sau các biện pháp chế tài của Liên Hiệp Quốc chỉ có thể là Trung Quốc. Có thể là vì Bắc Kinh đã khéo che đậy khi thực hiện đối sách “Lá mặt, lá trái” nên quốc tế khó nhận ra thực chất mối quan hệ Trung- Triều trên hồ sơ hạt nhân Bắc Triều Tiên chăng?

Lá mặt là Trung Quốc  bề ngoài cố tạo ra cho chế độ Bắc Triều Tiên “bộ mặt độc lập tự chủ” và mối quan hệ Trung-Triều là quan hệ bình đẳng giữa hai quốc gia độc lập có chủ quyền. Do đó, riêng về vấn đề thử nghiệm vũ khí hạt nhân, vẫn đã, đang và sẽ có thêm nhiều mâu thuẫn giả tạo trong quan hệ giữa Bắc Kinh và Bình Nhưỡng; và để giải quyết những mâu thuẫn này trên hồ sơ hạt nhân của Bình Nhưỡng, Trung Quốc vẫn phải tỏ ra có nhiều khó khăn, cần nhiều nỗ lực thuyết phục, áp lực theo đường lối ngoại giao thông thường hay đặc biệt, chứ không thể ra lệnh, ép buộc đảng và nhà cầm quyền Bắc Triều Tiên như một công cụ. Nhưng tất cả chỉ là những động tác giả nhằm che đậy “Lá trái”.

Lá trái là thực chất mối quan hệ Trung -Triều là quan hệ bất bình đẳng và lệ thuộc toàn diện. Từ quá khứ trong chiến tranh ý thức hệ, đến hiện tại trong chiến lược toàn cầu mới, Bình Nhưỡng  chỉ có chủ quyền trên nguyên tắc,lệ thuộc toàn diện chính trị, kinh tế, quân sự quốc phòng vào chế độ Bắc Kinh trên thực tế. Chính sự lệ thuộc này  đã biến Bình Nhưỡng thành công cụ  chiến lược một thời trong vùng của Trung Quốc trong quá khứ cũng như hiện tại.
  
Hiện tại thực hiện  đối sách “Lá mặt, lá trái” trên hồ sơ hạt nhân của Bình Nhưỡng, Bắc Kinh bề ngoài bao lâu nay luôn tỏ ra không tán đồng, đôi lúc chống đối gay gắt và tham gia có mức độ, lúc mạnh, lúc yếu,các biện pháp trừng phạt của Liên Hiệp Quốc đối với các hành động thử nghiệm vũ khí hạt nhân và tên lửa đạn đạo của Bình Nhương. Thế nhưng bên trong, từ lâu dường như chính Trung Quốc đã là nước duy nhất bao che, hổ trợ hay làm thay  để Triều Tiên có được và trở thành nước có vũ khí hạt nhân với hai ý đồ:

- Một là để Bình Nhưỡng dùng vũ khí hạt nhân hù dọa theo kiểu “Chén sành đổi chén kiểu” để “tống tiền” Hoa Kỳ và các nước giầu có trong vùng  như Nhật Bản, Hàn Quốc hay quốc tế nói chung (nhận viện trợ để đổi lại việc ngưng các cuộc thử nghiệp hạt nhân…)

 - Hai là để Bắc Kinh có điều kiện và cơ hội được quốc tế phải cầu cạnh như một nước duy nhất ảnh hưởng được đối với Bình Nhưỡng, để có thế làm cao giá mặc cả thủ lợi, khi được yêu cầu đứng ra làm trung gian triệu tập các hội nghị đa phương với Bình Nhưỡng để tìm ra giải pháp. Ví dụ các hội nghị sáu bên gồm Liên Hiệp Quốc, Hoa Kỳ, Nhật Bản, Nam Hàn, Trung Quốc với Bắc Triều Tiên trong quá khứ để giải quyết vấn đề thử nghiệm hạt nhân của Bình Nhưỡng. Thế nhưng sau vài lần vẫn chưa thành. Phải chăng vì vai trò trung gian vẫn còn giá trị lợi dụng đối với Trung Quốc, hay chưa đến lúc đủ lợi cho phép công cụ của mình chấp nhận bất cứ giải pháp nào liên quan đến thử nghiệm hạt nhân của Bình Nhưỡng ?
     
Tất cả những suy luận trên đây của chúng tôi đều  dựa trên quan sát diễn biến các sự kiện thực tế: rằng một chế độ độc tài toàn trị nhỏ yếu, tự cô lập trong nhiều thập niên qua (1948-2016) với thế giới bên ngoài, kinh tế nghèo nàn và lạc hậu, đa số nhân dân sống trong cảnh lầm than, chết đói, chết lạnh thường xuyên; tương phản với đời sống sa hoa, no thừa của giai cấp thống trị thuộc đảng Lao Động Triều Tiên và những thành phần dân chúng được tuyển chọn để trang bị cho có bộ mặt cuộc sống phồn hoa để khoa trương tuyên truyền lừa bịp với thế giới bên ngoài, thì làm sao có thể tự tồn trong nhiều thập niên qua, lại có thể tự chế tạo ra được vũ khí hạt nhân, tên lửa tầm trung, tâm xa, cũng như trang bị nhiều khí tài quân sự hiên đại phô trương sức mạnh quân sự, quốc phòng của Bình Nhưỡng …nếu không có vai trò chủ yếu bao che, nuôi sống vỗ béo giai cấp thống trị, hổ trợ mọi mặt chế độ này của Trung Quốc.

Một trong những biểu hiện dễ thấy gần nhất của đối sách “Lá mặt là trái” của Trung Quốc trên hồ sơ hạt nhân là phản ứng của Trung Quốc trong hai vụ thử tên lửa đạn đạo và thử hạt nhân mới nhất của Bắc Triều Tiên mới đây . Trong vụ thử tên lửa đạn đạo ngày 24-8 , khi Thủ tướng Nhật Bản Shinzo Abe gọi cuộc thử nghiệm mới nhất này của Bắc Triều Tiên là hành động khiêu khích “không thể tha thứ” và “rõ ràng đã thách thức các nghị quyết của Hội đồng Bảo an Liên Hiệp Quốc”;  và Nam Hàn cũng như  quốc tế lên án mạnh mẽ những hành động của Bình Nhưỡng, thì Bộ trưởng Ngoại giao Vương Nghị của Bắc Kinh lại tập trung vào việc thúc đẩy hợp tác rộng hơn và có nỗ lực ngăn cản Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc khi 15 nước thành viên họp để bàn biện pháp trừng phạt mới tiếp theo các biện pháp trước đây.

Trong vụ thử hạt nhân ngày 9-9-2016 mới đây, Tổng Thư Ký Liên Hiệp Quốc Ban Ki-Moon ra một tuyên bố mạnh mẽ, “lên án” vụ thử nghiệm hạt nhân dưới lòng đất của Bắc Triều Tiên. Ông Ban nói: “Hành động không thể chấp nhận này đe dọa hòa bình và an ninh trong khu vực và là một lời nhắc nhở hùng hồn nữa về nhu cầu cấp thiết phải tăng cường quy chế cấm thử nghiệm hạt nhân toàn cầu”. Tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama cũng lên án vụ thử hạt nhân của Bắc Triều Tiên là một “mối đe dọa nghiêm trọng đối với an ninh khu vực và hòa bình, ổn định quốc tế”. Trong khi đó, Trung Quốc cũng lên tiếng phản đối chiếu lệ một cách yếu ớt,  rằng các cuộc thử nghiệm" không có lợi cho hòa bình và ổn định của bán đảo Triều Tiên". Và rằng "Trung Quốc thúc giục Bắc Triều Tiên không thực hiện thêm bất kỳ hành động nào có thể làm trầm trọng thêm căng thẳng, và quay trở lại càng sớm càng tốt với hướng đi đúng đắn về phi hạt nhân hóa". Nhưng đồng thời Bắc Kinh còn tìm cách biện hộ cho Bình Nhưỡng khi cho rằng sự leo thang các cuộc thử nghiệp tên lửa đạn đạo và hạt nhân của Bắc Triều Tiên là do việc Nam Hàn và Hoa Kỳ triển khai hệ thống tên lửa THAAD tại Hàn Quốc.

Như vậy là thế giới đã và đang cùng lúc phải đối phó với hai hiểm họa ISIS và hiểm họa hạt nhân Bắc Triều Tiên. Cả hai hiểm họa này đều có chung  bản chất khủng bố để đạt các ý đồ khác nhau. Hiểm họa khủng bố ISIS thì đã xẩy ra qua các cuộc đánh bom tự sát gây thảm sát thương vong cho nhiều người. Còn hiểm họa hạt nhân Bắc Triều Tiên đang còn là mối đe dọa cho hoà bình thế giới và an ninh khu vực. Nhưng tương lai nếu không nhăn chặn kịp thời để hiểm họa biến thành tai hoa thực sự thì hậu quả còn tàn khốc hơn nhiều.

Muốn ngăn chặn kịp thời, thiết tưởng không thể dùng biện pháp mạnh như Nam Hàn vừa đưa ra, rằng từng phần của Bình Nhưỡng "sẽ bị phá hủy hoàn toàn bởi các hỏa tiễn đạn đạo và hỏa lực với sức nổ lớn". Và rằng rằng các quận, huyện được cho là những nơi ẩn lánh của lãnh đạo chế độ Bắc Triều Tiên ở Bình Nhưỡng sẽ là mục tiêu đặc biệt trong bất kỳ cuộc tấn công nào. Vì biện pháp này vừa nguy hiểm lại không hiệu quả do Trung Quốc sẽ không đứng nhìn mà sẽ can thiệp theo kiều “Chí nguyện quân” tham dự cuộc chiến 1950-1953, hậu quả thật khó lường trong điều kiện chiến tranh mới với nhiều vũ khí hiện đại.

Hiện tại, Liên Hợp quốc vẫn đang áp dụng các lệnh trừng phạt đối với Bắc Hàn và cấm quốc gia này thử nghiệm bất kỳ công nghệ hạt nhân hay hỏa tiễn nào. Hoa Kỳ nói đang xem xét biện pháp trừng phạt riêng, ngoài những lệnh trừng phạt mà Hội đồng Bảo an Liên Hợp Quốc, Nhật Bản và Hàn Quốc áp đặt. Thế nhưng với bất cứ biện pháp nào mà chỉ nhắm vào Bắc Triều Tiên không thôi,thiết tưởng sẽ không giải quyết hay chỉ giải quyết ngọn của vấn đề. Gốc của vấn đề là cần biết Trung Quốc muốn đạt điều gì  qua đối sách “Lá mặt lá trái” trên hồ sơ hạt nhân Bắc Triều Tiên, thì mới giải quyết dứt điểm được vấn đề  hạt nhân Bắc Triều Tiên.

           Thiện Ý
Houston, ngày 12-9-2016