Monday, May 23, 2016

LỜI TRĂN TRỐI MUỘN MÀNG CỦA NHỮNG NGƯỜI CỘNG SẢN LIỆU CÓ GIÁ TRỊ THỰC TIỄN GÌ KHÔNG?



LỜI TRĂN TRỐI  MUỘN MÀNG CỦA  NHỮNG NGƯỜI CỘNG SẢN  LIỆU CÓ GIÁ TRỊ THỰC TIỄN GÌ KHÔNG?

Thiện Ý

     Qua hình ảnh của một Video phát tán trên mạng internet toàn cầu được xem thấy, thì trong phiên họp ngày 7- 4-2016 của Quốc hội Việt Nam, đại biểu quốc hôi Lê Văn Lai của tỉnh Quảng Ngãi, một đảng viên cộng sản, đã phát biểu về hai quốc nạn ngoại xâm và nội xâm.
    Về ngoại xâm Ông Lai mạnh miệng tố cáo  hành động ngoại xâm của Trung Quốc (nhưng không nêu đích danh nước này chỉ gọi là “người ta”) lấn chiếm biển đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam từng bước theo định kỳ các năm 1958, 1974, 1988 và năm 2014 đưa giàn khoan HD 981 vào thăm dò dầu khí trong vùng “Đặc quyền kinh tế” và “Thềm lục địa của Việt Nam” chỉ cách đảo Lý Sơn Quảng Ngãi 120 hải lý. Đồng thời, “Người ta” còn nhiều lần tấn công, bắn giết, đâm thủng tầu, phá hủy ngư cụ bắt giữ trái phép ngư dân Việt Nam đang đánh bắt cá trong vùng biển của Việt Nam mà họ hành nghề sinh sống qua bao đời nay. Thế mà “Ta” vẫn luôn nói với dân quyết tâm bảo vệ biển đảo, không để mất một tấc đất, tấc biển nào của Tổ Quốc; lại vẫn luông tìm cách bảo vệ tình hữu nghị lâu đời với “người ta”…hoàn toàn trái với những gì đã và đang xẩy ra trên thực tế. Ông nhấn mạng “Nói như thế dân không chịu đâu…”
     Về nội xâm, đại biểu quốc hội Lê Văn Lai nói về tệ trạng tham nhũng, thực tế ngày một trầm trọng, trong khi lúc nào “Ta” cũng đánh giá đây là một ngụy cơ có thể làm sụp đổ chế độ, luôn nói hạ quyết tâm diệt tham nhũng, đưa ra nhiều chính sách diệt tham nhũng nhưng vẫn không thấy hiệu quả, đưa đến sự mâu thuẫn giữa chủ trương, chính sách diệt tham nhũng của “Đảng và Nhà nước ta” với thực tế, làm nhân dân nản lòng,  mất tín tưởng. Như thế “dân cũng không chịu đâu”.
     Đại biều quốc hội Lê Văn  Lai cho hay sở dĩ ông phải nói lên các điều trên, là vì nay đã đến tuổi về hưu, sẽ không còn tiếp tục làm đại biểu cho dân được nữa. nên cần nói lên sự bức súc của nhân dân trước hai vấn nạn trên của đất nước. Trong khi Ông nói, nhìn qua hình ảnh chiếu trên Video, không ghi nhận được cảm súc rõ rết nào trên gương mặt của các đại biểu quốc hội, kẻ cúi đầu, người ngẩng mặt như vô cảm, ngoài sự im lặng như tờ, cho đến hết lời phát biểu không nghe một tiếng vỗ tay nào. Có lẽ vì lời phát biểu của Ông Lai ra ngoài vai trò “nghị gật” của đảng, ra ngoài luồng, “phạm húy” chăng, nên không ai giám vỗ tay? Vì vỗ tay là tán đồng những lời phát biểu “trái ý đảng” dù “hợp ý dân” nào ai giám?
     Nhớ lại, trước Ông Lai, một đảng viên CS khác là Bộ trưởng kế hoạch & Đầu tư  Bùi Quang Vinh, biết rằng cũng không còn cơ hội tiếp tục sự nghiệp chính trị trong tương lai, trong Đại Hội 12 của đảng CSVN cũng đã mạnh miệng đưa ra nhận xét chung về tình hình suy thoái nhiều mặt của Việt Nam và cho rằng muốn phát triển Việt Nam cần đổi mới chính trị; nghĩa là Việt Nam phải chuyển đổi qua chế độ dân chủ pháp trị, đa đảng, thì công cuộc đổi mới kinh tế bao lâu nay mới hiệu quả. Nếu tiếp tục con đường nửa nạc, nữa mỡ như hiện nay “kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa” duy ý chí, xa rời thực tế, thì Việt Nam không thể phát triển toàn diện được.
     Thế rồi, gần đây nhất, Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng, một đảng viên CS, tất nhiên rồi, là thủ trưởng của Ông Vinh có chung số phận vừa được “Quốc hội của đảng” thông qua quyết định “miễn nhiệm”. Trong phiên họp nội các cuối cùng vào đầu tháng 4-2016, trước khi bàn giao cho tân Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc, nguyên là một trong các Phó của Ông Dũng cũng vừa được “Quốc Hội của đảng” bầu theo nghị quyết Đại Hội đảng 12. Thủ Tướng Dũng đã có lời nói  được công luận bình phẩm, khi khuyên các thuộc cấp trong nội các sau khi rời chức vụ“hãy ráng sống tử tế,để làm người tử tế …”
     Qua những lời phát biểu của ba người cộng sản thuộc hàng lãnh đạo trung ương vừa nêu trên trước khi rời quan trường về hưu, chúng tôi coi như “những lời trăn trối”. Vì nếu coi sinh mạng chính trị của một đảng viên CS là sự nghiệp chính trị của họ, thì việc rời bỏ quan trường về hưu coi như sinh mạng chính trị của họ đã chết. Những lời phát biểu của họ có khác chi lời trăn trối của một con người trước khi chết về mặt thể xác, nói với những người thân trong gia đình hay bạn hữu hối tiếc về những điều muốn làm, đáng làm nhưng đã không làm được lúc sinh thời; hay ân hận về những điều đáng lý không được làm, biết sai, tai hại cho người khác mà vẫn làm lúc còn sống…
    Vậy “Lời trăn trối muộn màng” cho các đồng chí của cả ba đảng viên CS Lê Văn Lai, Bùi Quang Vinh và Nguyễn Tấn Dũng liệu có giá trị thực tiễn gì không?
    Đảng viên CS Lê Văn Lai là một đại biều của dân trong quốc hội, được coi là cơ quan quyền lực cao nhất của nhân dân, qua phát biều như lời trăn trối, phải chăng có ý nghĩa như là một sự ân hân, hối tiếc và bất lực trong suốt nhiệm kỳ đã chỉ biết làm theo “lệnh đảng” dù biết là trái với ý dân, có lợi cho đảng, mà có hại cho dân cho nước? Nay chỉ biết trăn trối rằng “làm như thế dân không chịu đâu”. Mặc dù Ông thừa biết rằng lời trối trăn của Ông các đồng chí trong quốc hội sau Ông cũng sẽ chẳng giám làm gì khác đâu. Vì ngày nào đảng CSVN còn nắm quyền độc tôn trong chế độ độc tài toàn trị như bấy lâu  nay, đảng và nhà cầm quyền không quan tấm, không sợ “Thằng dân chịu hay không chịu”, mà chỉ sợ “Ông Trung Quốc chịu hay không chịu” đối với vấn đề tranh chấp chủ quyền biển đảo tại Biển Đông nói riêng và trong quan hệ Việt-,Trung nói chung.
     Đối với quốc nạn nội xâm tham nhũng, lời trăn trối của Ông Lai  dù có được các đồng chí quan tâm đi nữa thì cũng đành thúc thủ khi chính những  đồng chí khi còn tiếp tục tại chức, nắm quyền hầu hết đều ít nhiều mắc bệnh tham nhũng lúc này lúc khác trên quan lộ của mình; và tham nhũng đã là căn bện nan y hết thuốc chữa. Vì ai cũng biết, ngày nào còn tồn tại cơ chế của một chế độ độc tài toàn trị,độc đảng thì tham nhũng mang tính hệ thống như hiện nay không thể tiêu diệt(Cấp, ban, ngành lớn, bé tham nhũng theo lớn bé, cấp trung ương và địa phương tham nhũng theo trung ương và địa phương….).; nhất là tham nhũng đã trở thành chất keo gắn chặt tập đoàn thống trị là đảng CSVN khi chất keo “Lý tưởng cộng sản” đã băng hoại hoàn toàn. Vì vậy, muốn diệt được tham nhũng chỉ còn cách hủy diệt toàn bộ cơ chế của một chính quyền trong chế độ độc tài toàn trị hiện nay.
    Đảng viên Bùi Quang Vinh là một Bộ trưởng kế hoạch & đầu tư trong nội các chính phủ, là cơ quan hành pháp, thực hành chủ trương chính sách phát triển kinh tế của đảng và nhà nước, đã “Trắn trối” những kinh nghiệm thực tiễn cho thấy dầu tư không hiệu quả, nhất là đầu tư quốc doanh, đất nước tụt hậu nhiều mặt, phát tiển không đồng bộ dẫn đến suy thoái toàn diện. Nguyên nhân chủ yếu là khung cảnh chế độ chính trị độc tài toàn trị, độc đảng. Muốn thoát ra khỏi tình trạng này Việt Nam cần chuyển đổi chế độ chính trị qua dân chủ pháp trị, đa đảng. Lời trăn trối này của đảng viên Bùi Quang Vinh không có gì mới, đã có nhiều người nói, nhân dân ai cũng muốn thế, những người kế tiếp trong nội các của Thủ tướng mới có người cũng biết thế, nhưng rồi cũng sẽ chọn cách ứng xử “ngậm miệng ăn tiền” cho đến hết nhiệm kỳ về hưu như Ông. Trừ khi cơ chế chính quyền và chế độ hiện hữu tại Việt Nam cách nào đó đột biến tiêu vong hay tự hủy, chuyển đổi thì lời trăn trối của Ông Vinh mới có cơ may hiện thực.
    Đảng viên CS Nguyễn Tấn Dũng, là Thủ Tướng Chính Phủ hai nhiện kỳ gần 10 năm, đứng đầu hành pháp, một trong những người lãnh đạo hàng đầu đảng và nhà nước, tất nhiên phải chịu trách nhiệm chính về tình trạng đất nước suy đồi toàn diện như hiên nay. Tất nhiên Ông Dũng không thể có lời trăn trối như hai đồng chí Lai và Vinh. Ông chỉ khuyên những đồng chí có chung số phận “được miễn nhiệm” hãy “sống tử tế để làm người tử tế” sau khi về hưu. Phải chăng lời trăn trối này muốn nói cho các đồng chí trong nội các kế tục sau này hãy sống tử tế với chính các đồng chí của mình để được coi là người tử tế, ngay khi còn tại chức,nắm quyền, chứ đừng đợi khi về hưu, bước ra khỏi quan trường hay vòng danh lợi như chúng tôi mới sống tử để để làm người tử tế? Phải chăng lời trăn trối này được rút ra từ kinh nghiệm bản thân lúc tại chức, nắm quyền, nhất là trong và sau thời kỳ họp Đại Hội 12, trong cuộc tranh giành quyền lực, chính ông đã cư xử không tử tế hay là nạn nhân của những đồng chí trong đảng đã đối xử không tử tế với Ông? Nếu thế thì lời trăn trối này thật khó thực hiện cho các đồng chí tiếp tục tại chức, nắm quyền. Họ sẽ thầm nói “Khó quá đồng chí Ba Dũng ơi”. Vì như đồng chí đã biết đấy, khi tại chức, nắm quyền muốn làm việc tử tế để làm con người tử tế khó lắm. Vì có ai thật lòng tử tế với mình đâu mà mình thật lòng tử tế với họ cho thiệt thân. Tất cả chỉ là kịch bản, ăn thua là tài diễn xuất như người tử tế theo vai diễn tùy  hoàn cảnh theo châm ngôn “tử tế cũng chết, không tử tế cũng chết, biết làm theo ý đảng, dù trái ý dân thì sống”.
    Tựu chung những lời trăn trối muộn màng của những đảng viên CS như  cựu Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng, cựu Bộ Trưởng Bùi Quang Vinh và nguyên Dân biểu Lê Văn Lai rốt cuộc chỉ có giá trị thực tiễn là bài học kinh nghiệm cho những người cộng sản còn đang tại chức, nắm quyền suy tư. Còn việc có thực hiện những lời trăn trối này hay không thì hoàn toàn tùy thuộc vào trình độ nhận thức (nhìn xa trông rộng), tiêu chí hoạt động (vì dân, vì nước hay vì đảng, vì chế độ) của cá nhân các đảng viên cộng sản đang tại chức nắm đảng quyền hay chính quyền. Thế nào, các cán bộ đảng viên cộng sản đang tại chức nắm đảng quyền và chính quyền các cấp, các ngành từ trung ương đến địa phương trên cả nước nghĩ sao về những lời trăn trối của các đồng chí của mình, liệu có thể lên tiếng và hành động biểu tỏ cho dân biết được không?

Thiện Ý
Houston, ngày 14-4-2016

No comments:

Post a Comment

Note: Only a member of this blog may post a comment.