PHẢI GỌI ĐẢNG VÀ CHẾ ĐỘ ĐƯƠNG THỜI TẠI VIỆT NAM THẾ NÀO CHO
ĐÚNG THỰC CHẤT?
Thiện
Ý
Trong bài viết trước đây, chúng tôi đã nhận định thực
chất của đảng cầm quyền và chế độ đương thời tại Việt Nam. Bài này chúng tôi muốn tìm câu
trả lời cho câu hỏi:Phải gọi đảng và chế
độ đương thời tại Việt Nam thế nào cho
đúng thực chất?- Vì tên gọi “đảng Cộng
sản Việt Nam” và chế độ “Cộng hòa Xã
hội Chủ nghĩa Việt Nam” là không đúng với thực chất cũng như thực tế.
Thực chất cũng như thực tế đã không phản ánh đúng vai
trò, tính chất, hướng phấn đấu để thành đạt mục tiêu lý tưởng của một đảng cộng
sản và mô hình chế độ xã hội chủ nghĩa theo đúng lý luận và lý tưởng của chủ
nghĩa cộng sản. Vậy để gọi đảng cầm quyền và chế độ đương thời tại Việt Nam cho
đúng thực chất, chúng tôi lần lượt trình
bày từ lý luận đến thực tiễn liên quan đến đảng và chế độ này.
I/- TỪ LÝ
LUẬN CỦA CHỦ NGHĨA CỘNG SẢN VỀ ĐẢNG CỘNG
SẢN VÀ CHẾ ĐỘ CỘNG SẢN.
Lý luận của chủ nghĩa cộng sản về đảng cộng sản và chế
độ công sản là một chủ đề lớn, nếu viết tương đối đầy đủ ít nhất phải là cả một
cuốn sách dày nhiều trang.Trong bài viết ngắn này, chúng tôi chỉ trình bày lý
luận của chủ nghĩa cộng sản một cách vắn tắt, đơn giản và dễ hiểu nhất.
Như nhiều người đã biết, chủ nghĩa cộng sản xây dựng
trên học thuyết của hai nhà triết học duy vật Karl Marx và F. Engels đều là
người Đức, đối kháng với triết học duy tâm và duy linh. Chủ nghĩa cộng sản ra
đời trong bối cảnh chủ nghĩa tư bản thời kỳ đầu mới hình thành, chưa phát
triển, còn nhiều yếu điểm; nó như là một phản ứng tư tưởng và tâm lý đối kháng
với chủ nghĩa tư bản.
Thời kỳ đầu, vì chạy theo lợi nhuận các nhà tư bản tham
lam, ích kỷ đã trả lương thấp, công nhân phải làm việc nhiều giờ một ngày,
nhiều ngày một tuần, trong môi trường lao động tồi tệ, thiếu an toàn ảnh hưởng
đến sức khỏe và đời sống công nhân và gia đình, ốm đau bệnh tật không được chăm
sóc y tế đầy đủ… Hệ quả là giai cấp tư bản công nghiệp (sản xuất sản phẩm, dịch vụ, tài hóa, khai thác hầm mỏ…), hay tư bản
nông nghiệp (khai thác đồn điền trồng cây
công nghiệp như cao-xu, chè, cà phê…) đã bóc lột tàn tệ công nhân, làm giầu
trên sức lao động của người lao động. Chủ nghĩa cộng sản coi đó là sự bóc lột
giá trị thặng dư trên sức lao động của công nhân về mặt kinh tế. Từ sự bóc lột
kinh tế dẫn đến cách biệt giầu nghèo sâu sắc giữa giai cấp tư bản với giai cấp
công nhân (gọi là giai cấp vô sản) và
giai cấp lao động nghèo chiếm số đông, dẫn đến bất công xã hội. Sự bóc lột kinh
tế và sự bất công xã hội ấy được duy trì và bảo vệ bởi một nhà nước tư sản, mà
chủ nghĩa cộng sản coi là công cụ thống trị của giai cấp tư bản chiếm ưu thế, để
trấn áp giai cấp công nhân và các giai cấp yếu thế khác trong toàn xã hội, bảo
vệ trên hết và trước hết cho giai cấp tư bản và các giai cấp giầu, có ưu thế khác
trong xã hội…
Vậy để xóa bỏ sự bóc lột kinh tế, bất công xã hội ấy,
chủ nghĩa cộng sản chủ trương xây dựng một xã hội công bình hơn, không còn giai
cấp, không còn cảnh người áp bức bóc lột người, mọi người sống thân thiện,
tương thân tương ái, trong hòa bình, tự do, ấm no, hạnh phúc vĩnh cửu như “Thiên đường” hay “Niết Bàn”
của các tôn giáo. Đó là “Thiên đường cộng sản” hiện hữu ngay
trên trái đất, chứ không cần đợi đến “Thiên
Đường” hay “Niết Bàn” của tôn
giáo sau khi chết.
Muốn đạt được mục tiêu lý tưởng trên, cần tiến hành “cách
mạng vô sản” với lực lượng nòng cốt là giai cấp công nhân mà đội tiên
phong là các đảng Cộng sản ở mỗi nước, với các đảng viên là thành phần ưu tú có
xuất thân từ giai cấp công nhân hay từ giai cấp khác đã “giác ngộ và đầu hàng giai cấp công nhân”. Các đảng cộng sản sẽ phát
động, lãnh đạo tiến hành cách mạng vô sản ở mỗi nước để cướp chính quyền, tiêu
diệt giai cấp tư bản và tư sản, để xây dựng xã hội “Xã hội Chủ nghĩa” (giai đọa đầu còn giai cấp,còn tư hữu, còn
nhà nước…), rồi “xã hội cộng sản” (không còn giai cấp, không còn tư hữu, không
còn nhà nước…)với đỉnh cao là “Thiên đường cộng sản” trong viễn
tưởng. Để có khí thế, động lực thúc đảy cuộc cách mạng vô sản đến thành công, lực
lượng nòng cốt là giai cấp công nhân (vô
sản) được trang bị vũ khí lý luận về “đấu tranh giai cấp” và kích động “lòng
căm thù giai cấp” làm động lực, với chủ trương vô thần, để nâng cao
tinh thần “cách mạng triệt để” không khoan nhượng, không lùi bước và sẵn
sàng tiêu diệt mọi giai cấp cản đường, bằng mọi giá, dù tàn bạo, bất nhân, vô
luân, vô đạo, theo phương châm “Cứu
cánh biện minh cho hành động”. Vì như Marx nói “Giai cấp vô sản nếu có mất thì chỉ mất xiềng xích nô lệ, mà được cả
toàn thế giới”; chết là hết, không còn gì tồn tại sau thế giới vật chất này
thì còn sợ gì?
II/- ĐẾN THỰC TIỄN CỦA CHỦ NGHĨA CỘNG
SẢN.
Thựa
tiễn là chủ nghĩa cộng sản đã bắt đầu thực hiện đầu tiên ở nước Nga vương quyền
vào năm 1917 do Vladimir Lenin lãnh tụ đảng cộng sản Bolsevik Nga thực hiện,
gọi là cuộc “Cách Mạng Tháng 10 Nga”.(*) Không cần nói thêm thì ai cũng
biết, sau cuộc cách mạng này, đảng cộng sản Bolsevik Nga đã thiết lập chế độ xã
hội chủ nghĩa mệnh danh “Công Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Liên Bang Xô-Viết”
gọi tắt là Liên-Xô.
Thế
rồi, sau hơn 70 năm (1917-1991) xây
dựng chủ nghĩa xã hội với cái giá xương máu, cơ nghiệp của hàng triệu sinh linh
“phản động” kẻ thù của giai cấp vô
sản và sự hy sinh thắt lưng buộc bụng của nhiều thế hệ người dân Liên Xô, chế
độ xã hội chủ nghĩa Liên Xô chưa đi đến đâu thì đã sụp đổ tan tành, kéo theo sự
tiêu vong và cùng chuyển đổi qua chế độ dân chủ tư bản chủ nghĩa của cả hệ
thống các nước xã hội chủ nghĩa Đông Âu. Nay chỉ còn bốn nước ngụy danh xã hội
chủ nghĩa, không may trong đó có Việt Nam,
vẫn tồn tại một đảng mang tên ‘Đảng Cộng sản Việt Nam” (ngụy danh) và một chế độ mang bảng hiệu “Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam” (ngụy nghĩa). Thế là thế nào?
Câu trả lời không mấy khó khăn. Vì ai
cũng biết từ lâu đảng Cộng Sản Việt Nam, chỉ còn bảng hiệu che đậy một
thực trạng: Không còn đảng viên nào
còn đủ phẩm chất và đạo đức cách mạng cộng sản,theo đúng lý luận của một đảng
Marxist- Leninnist. Phẩm chất và đạo đức cách mạng ấy được thể hiện qua nhân
cách, lối sống khắc kỷ và các hoạt động nhiệt thành hy sinh quên mình phục vụ nhân
dân, khổ trước cái khổ của nhân dân, no sau cái no của nhân dân, vân vân và vân
vân….
Nay
thực tế hoàn toàn trái ngược tại Việt Nam, đảng viên cộng sản chân chính chẳng
còn ai, hầu hết đã “phản tỉnh” từ bỏ đảng tịch công khai hay âm thầm (vì miếng cơm manh áo phải bám “Đảng”).
Nay chỉ còn lại một tập đoàn thống trị cấu kết với nhau thành các “nhóm
lợi ích”, tranh dành quyền lợi, đấu đá tiêu diệt nhau, chứ không còn vì
lý tưởng Cộng sản chủ nghĩa.Cao trào chống tham nhũng hiện nay do Tổng Bí thư
Nguyễn Phú Trọng phát động đến hồi quyết liệt, thực chất cũng chỉ là một cuộc
thanh trừng phe nhóm lợi ích. Vì thực tế, ai cũng thấy căn bệnh tham nhũng đã
tràn lan toàn bộ nội tạng của chế độ, hết thuốc chữa, chỉ còn chờ ngày mai táng.
Trong thời gian chờ mai táng, tham nhũng lại chính là chất keo quyền lợi gắn bó
giữa các đảng viên, thay thế cho lý tưởng cộng sản vốn được dùng trong thời kỳ
chưa cướp được chính quyền để kích động đảng viên liêu thân hy sinh chết cho lý
tưởng CS, nay thì nhờ tham nhũng giúp đảng sống thoi thóp thêm thời gian. Chính
vì thế “Đảng Ta” luôn nêu cao khẩu hiệu “Mất Đảng là mất tất cả” để các đảng
viên phải sống chết bảo vệ đảng bằng mọi giá, chống lại và đàn áp nhân dân bằng
mọi cách gian ác. Thế nhưng thực tế, các nhóm lợi ích này vẫn dùng bảng hiệu “Đảng Cộng sản Việt Nam” để che đậy thực
chất của một đảng “Tư bản
Đỏ Việt Nam”(Đỏ vỏ xanh lòng) độc quyền áp bức bóc lột mọi
tần lớp nhân dân, mà ngôn ngữ bình dân gọi là “Đảng Mafia”với các nhóm lợi ích bao che các nhóm tội phạm để thu lợi
nhuận, làm giầu bất chính… hay“Đảng
Xôi Thịt” vì phấn đấu vào đảng chỉ để có vị thế chia ghế chia phần,
hưởng lợi lộc trong vị thế cầm quyền hay dùng quyền uy sau khi rời chính
quyền để thủ lợi…
Thực chất
cũng như thực tế chưa bao giờ hình thành “xã hội chủ nghĩa” tại Việt Nam. Vì sau 10 năm quyết tâm xây dựng chủ nghĩa xã hội
trên cả nước thất bại thảm hại (1975-1985),
tiếp đến 10 năm “Đổi mới” nửa vời
theo Nghị quyết Đại Hội VI Cộng đảng Việt Nam (1986-1995)theo gương Liên Xô, mà
một năm trước đó đã thực hiện chủ trương, chính sách “Cải Tổ” (Glasnost) và “Cởi Mở” (Perestroika) để cứu chế độ xã hội chủ nghĩa Liên Xô “đang rãy chết”, song cũng đã không
thành, đi đến sụp đổ, sau hơn 70 năm xây dựng chủ nghĩa xã hội (1917-1991).
Thực tế, qua việc vận dụng vào thực tiễn các nghị
quyết của các Đại Hội sau Đại Hội VI (1986) mệnh danh là “Đổi Mới” cho thấy, toàn “Đảng
Ta” ngày càng xa dần và nay thì đã mất hẳn mục tiêu phấn đấu hiện thực lý
tưởng Cộng sản chủ nghĩa tại Việt Nam. Cái gọi là chế độ “Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt
Nam” cũng chỉ là bảng hiệu ngụy nghĩa giả mạo để lừa bịp và che đậy
thực chất là một chế độ độc tài đảng trị hay toàn trị, với chủ quyền quốc gia
thuộc về độc đảng cầm quyền,chứ không
thuộc về toàn dân như ý nghĩa chân chính của từ ngữ “Cộng hòa” (là chủ quyền thuộc
về toàn dân); và thực tế cũng không phải là một xã hội“Xã hôi chủ nghĩa” theo lý tưởng có vẻ cao đẹp mà không tưởng của
chủ nghĩa cộng sản. Tất cả chỉ là bánh
vẽ để lừa mị lôi kéo quần chúng và không tưởng vì không thể, không bao giờ thực
hiện được. Vì thực tế làm gì có cái gọi là :“xã hội không giai cấp, không
người áp bức, bóc lột người”, với những “con người xã hội chủ nghĩa”
sống trong một xã hội “xã hội chủ nghĩa” tuy còn giai cấp,
nhưng mọi người sống chung trong tình hữu ái; “lao động theo năng lực, hưởng
theo sức lao động” bỏ ra v.v và v.v….Chính “đồng chí” Tổng Trọng cũng còn hoài nghi không biết đến cuối thế kỷ
này đã có được xã hội “xã hội chủ nghĩa” hay chưa, thì
đảng viên cộng sản lớn bé làm gì còn “đức tin cộng sản chủ nghĩa” nữa,
phải không ạ?
Thực tế nhân dân ai cũng biết, thấy rõ là đã có sự lừa
bịp, mâu thuẫn giữa lý luận của chủ nghĩa cộng sản và thực tiễn hiện thực chủ
nghĩa cộng sản tại Việt Nam: Không còn
đảng viên cộng sản chân chính, không có con người xã hội chủ nghĩa và cũng chưa
bao giờ, không bao giờ có một xã hội chủ nghĩa tại Việt Nam, ngay cả Liên Xô cũ
nước đầu thiên thực hiện chủ nghĩa xã hội, (giai đoạn đầu của chủ nghĩa Cộng sản) từng được cộng đảng Việt Nam xưng tụng là “Tổ quốc xã hội chủ nghĩa
Liên Xô”, thì sau hơn 70 năm xây dựng chủ nghĩa xã hội chưa đi đến đâu đã
sụp đổ tan tành (1917-1991).
Trên thực tế tại Việt Nam hiện nay sau 43 năm xây dựng
chủ nghĩa xã hội trên cả nước, người ta chỉ thấy một đảng mang bảng hiệu giả
mạo “Đảng Cộng sản Việt Nam” theo
kiểu gian thương “Treo đầu dê, bán thịt
chó”; qui tụ những đảng viên cộng sản(giả)
thành một giai cấp thống trị mới: Giai
cấp cán bộ đảng viên cộng sản (giả)
với nhiều ưu quyền, đặc lợi, độc quyền áp bức, bóc lột nhân dân, làm giầu bất
chính (bằng tham nhũng, hối lộ, móc
ngoặc, cửa quyền, hối mại quyền thế...) trở thành những “đại gia”, những nhà “Tư bản Đỏ” tiền rừng bạc biển, đài thọ
vô tư cho các cậu ấm, cô chiêu du học nước ngoài, nhiều nhất là cường quốc“đế quốc Mỹ”, để mai này trở về tiếp tục
sự nghiệp con ông cháu cha độc quyền lãnh đạo đất nước (cùng nghĩa với độc quyền đè đầu cưỡi cổ nhân dân theo ngôn ngữ bình
dân); hay chuyển tiền ra đầu tư địa ốc, kinh doanh ở nước ngoài; để đã giầu
càng giầu thêm, vừa chuẩn bị hậu hoạn “hạ
cánh an toàn”, vừa phục vụ cho đời
sống hiện tại có tiện nghi vật chất cao và lối sống tiêu sài xa hoa
phung phí cách biệt một trời một vực với giai cấp công nhân, nông dân và nhân
dân lao động nghèo; vốn là những giai cấp khi chưa “cướp được chính quyền”, đã được “Đảng Cộng sản” cho uống nước
đường, tôn vinh là “giai cấp trí cốt, tiên phong cách mạng” là “Giai cấp lãnh đạo cách mạng vô sản”(!?!).
Thế nhưng, sau khi cướp được chính quyền bằng xương
máu giai cấp công,nông và nhân dân lao động nghèo, nay thực tế cho thấy họ đã
chỉ là giai cấp đem máu xương lót đường trong quá khứ cho bọn “nguy giai cấp vô sản” tiến lên
giành chính quyền; rồi mhân danh giai cấp vô sản dùng “chính quyền chuyên chính vô sản”
trấn áp, bóc lột ngay cả giai cấp vô sản (công nhân), nông dân, lao động nghèo và mọi giai cấp khác trong
toàn xã hội. Nghĩa là đảng Cộng sản Việt Nam (giả hiệu) ngày nay đã thực hiện đúng luận điểm Marxist- Leninnist,
rằng “chính quyền chỉ là công cụ của
giai cấp thống trị trấn áp, bóc lột nhân dân trong một xã hội còn giai cấp.”.
III/- KẾT
LUẬN:
Để kết luận,
chúng tôi đề nghị đừng ai gọi đảng
cầm quyền hiện nay là “đảng Cộng sản Việt Nam”
hay gọi chế độ hiện nay là “chế độ cộng sản”. Vì gọi như thế
không đúng thực chất đã đành, mà còn tiếp tay cho một tập đoàn thống trị độc
quyền giả danh trong một chế độ độc tài toàn trị giả hiệu, để lừa bịp nhân dân
theo kiểu gian thương “treo đầu dê, bán
thịt chó”. Chúng ta có thể viết và gọi chung chung là “Đảng cầm quyền” ,chính quyền hay nhà cầm quyền đương thời của chế
độ độc tài toàn trị, hay đảng trị của chế độ Hà Nội... Nếu vẫn muốn dùng theo
thói quen những tên, bảng hiệu giả mạo ấy, xin thêm “cái gọi là” đảng Cộng sản
Việt Nam hay “cái gọi là” chế độ
Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam cho phải phép với nhân dân Việt Nam.
Thiện
Ý
Houston, ngày
1-4-2018
(*)Khi
Lenine vận dụng chủ nghĩa cộng sản lần đầu tiên vào nước Nga, là không đúng với
luận điểm Marxism về “cách mạng vô sản”.
Theo đó, Cách mạnh vo sản chỉ nổ ra và
nhất định thắng lợi khi chủ nghĩa tư bản phát triển đến tột cùng trên phạm vi
toàn thế giới, đẩy mâu thuẫn giai cấp không đơn thuần chỉ là mâu thuẫn giữa
giai cấp tư bản với giai cấp công nhân, mà là mâu thuẫn với mọi giai cấp khác
trong toàn xã hội ở mỗi nước và trên toàn thế giới. Nghĩa là một mâu thuẫn đối
kháng (một mất, một còn) không còn điều
hòa tương nhượng được nữa giữa giai cấp tư bản và giai cấp công nhân cũng như
các giai cấp khác. Giai cấp tư bản hoàn toàn bị cô lập.Cuộc cách mạng vô sản nổ
ra trong điều kiện này nhất định thắng lợi trên phạm vi toàn thế giới, để sau
đó công cuộc xây dựng xã hội chủ nghĩa nhất định thành công tạo tiền đề tiến
lên “Thiên đường cộng sản” trong viễn tưởng (!?!).
Thế
nhưng Lenin thì cho rằng “cách mạng vô
sản” có thể nổ ra ở những khâu yếu nhất của chủ nghĩa tư bản. Những khâu
yếu nhất đó là ở những nước tư bản thời kỳ đầu với sự bóc lột tàn tệ giai cấp
công nhân. Hay ở các nước thuộc địa có mâu thuẫn gay gắt giữa các đế quốc thực
dân khai thác bóc lột tàn tệ các dân tộc bị trị.(được Lenin biện giải trong tác phẩm lý luận “Luận cương chính trị Tháng
4” mà Việt Nam có Ông Hồ bị mê hoặc đến độ sau khi đọc đã một mình trong phòng
trọ ở Paris hét to lên rằng “Đây rồi, muốn giải phóng dân tộc không có con
đường nào khác ngoài con đường Cách mạng vô sản”mà thực tế sau này vì sự lực
chọn con đườngcủa Ông đã “xích hóa dân tộc” như thế nào). Vì thế đã đưa đến
phân hóa từ đầu đảng CSLX thành hai phái “Bolsevik” (đa số) tức Đệ Tam Quốc Tế CS do Lenine lãnh đạo và “Mensevik”
(thiểu số) tức đệ tứ quốc tế CS do Trosky cẩm đầu (Phái Troskist) , dẫn đến sự
thanh trừng đẫm máu giữa hai phái, không chỉ trong nội bộ đảng CSLX mà còn ở
nhiều đảng cộng sản ở các nước khác. Và vì vậy để tam quốc tế cộng sản mới thêm
cái đuôi vào chủ nghĩa cộng sản là chủ nghĩa “Marxist-Leninnist”.
No comments:
Post a Comment
Note: Only a member of this blog may post a comment.